Tạ Nghiên lơ đãng xoa nhẹ ngón tay, dường như trên đó vẫn còn vương lại hương thơm thanh khiết đặc trưng từ làn da nữ tử. Hắn liếc mắt nhìn nàng, thấy dáng vẻ mệt mỏi rệu rã của nàng, ánh mắt hắn bỗng trở nên thâm trầm, u tối.
Khương Tự lấy tay che miệng, khẽ ngáp một cái đầy vẻ yếu ớt. Nơi khóe mắt nàng vẫn còn vương chút ánh lệ, hàng mi dài cong vút, khiến gương mặt thanh thuần hiện rõ vài phần mị hoặc lay động lòng người.
Mụ bà tử kia lại bò tới trước thêm hai bước, định giơ tay ôm lấy cổ chân nàng. Tạ Nghiên thấy vậy thì nhíu chặt đôi mày kiếm. Ánh mắt lạnh lẽo lướt qua, gương mặt vốn ôn nhuận như ngọc giờ đã phủ một lớp sương lạnh: "Tay không muốn giữ nữa sao?"
Mụ bà tử run rẩy, kinh hoàng rụt tay lại, nước mắt già nua giàn giụa: "Cầu xin Đại thiếu phu nhân phát thiện tâm, tha cho chúng nô tỳ đi, lão nô không dám nữa đâu ạ."
Khương Tự lau khóe mắt, cố gượng dậy tinh thần rồi hỏi: "Nơi này rõ ràng có hai vị chủ tử, vì sao các người chỉ cầu xin mỗi mình ta?"
Ánh mắt mụ bà tử né tránh, không dám trả lời.
Không đợi bà ta lên tiếng, Khương Tự đã tự nói tiếp: "Bởi vì các người thấy ta không nơi nương tựa, vừa vào phủ đã mang thân phận rẻ rúng, lại cho rằng ta là kẻ thiển cận, ngu dốt không ai bằng, dễ dàng bị các người thao túng."
Lời vừa dứt, cả căn phòng rơi vào tĩnh lặng đến đáng sợ. Ngay cả Tùy Phong đang đứng “làm bù nhìn” sau lưng Tạ Nghiên cũng không kìm được mà liếc nàng một cái. Vị Đại thiếu phu nhân này định vị bản thân rõ ràng thật đấy.
Tạ Nghiên khẽ nhếch môi, bình thản chờ nàng nói tiếp.
Đám hạ nhân run rẩy dữ dội hơn, sắc mặt hai mụ bà tử thay đổi liên tục, tóc gáy dựng đứng cả lên. Bị nói trúng tim đen, rõ ràng bọn họ đã nghĩ như vậy.
Khương Tự chống cằm, gương mặt đầy vẻ đơn thuần và tò mò: “Ta đã làm gì khiến các ngươi cảm thấy ta ngốc đến vậy sao? Người đi khám xét bình thường đều sẽ lục soát gian ngoài trước, chỉ có các ngươi là xông thẳng vào gian trong, gọi thế nào cũng giả vờ không nghe thấy, cứ như chắc chắn trong đó có thứ các ngươi muốn tìm vậy.”
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán hai mụ bà tử: “…”
Thật là gặp quỷ rồi, bọn họ còn chưa kịp ra tay, sao Đại thiếu phu nhân lại giống như đã biết trước tất cả vậy?
Thanh Đại bỗng bừng tỉnh: “Ồ! Ta hiểu rồi! Đây chính là chiêu ‘vu oan giá họa’ trong mấy cuốn thoại bản hay nói đây mà. Các người cố tình nhân lúc chúng ta không để ý, rồi lén bỏ tang vật vào phòng Thiếu phu nhân đúng không?”
Khương Tự khẽ ngạc nhiên quay đầu lại. Con nha đầu này nhìn thì có vẻ ngốc nghếch, không ngờ đầu óc lại linh hoạt đến vậy.
Sự thật bị vạch trần quá mức đột ngột, hai mụ bà tử sợ đến mức mặt mày xám ngoét, đôi tay siết chặt ống tay áo, hoảng loạn phản bác: "Ngươi... ngươi nói bậy! Bọn ta chỉ là nóng lòng muốn về phục mệnh với lão phu nhân, nhất thời vội vàng mới không nghe thấy tiếng gọi của Đại thiếu phu nhân, tuyệt đối không có ý xấu!"
"Phải, phải đấy! Trời đã khuya lắm rồi, giờ này lão phu nhân vẫn còn đang đợi ở đại sảnh, lão nô vì quá sốt ruột nên mới phạm sai lầm. Đại thiếu phu nhân muốn phạt thì cứ phạt, hà tất phải gán cho lão nô cái tội danh không có thực này." Mụ còn lại nói năng hùng hồn, ra vẻ như sẵn sàng lấy cái chết để chứng minh sự trong sạch.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)