Tiếng kinh Phật thiêng liêng vang vọng từ phía linh đường, tiếng khóc bi thương lẫn trong gió lúc ẩn lúc hiện. Cả phủ Tạ Quốc Công chìm trong bầu không khí tang tóc, lụa trắng giăng đầy khắp các viện.
Khương Tự theo chân Thanh Đại trở về nơi ở mới. Đó là một tiểu viện thanh nhã và độc đáo, xung quanh trồng đầy hoa nguyệt quý. Những đóa nguyệt quý đỏ rực như máu, tươi tắn đến mức chói mắt. Một con đường nhỏ lát đá viên dẫn sâu vào bên trong tiểu viện.
Thanh Đại tò mò đẩy cửa phòng, nhìn thấy cách bài trí bên trong liền thấp giọng trầm trồ: “Trời đất ơi, thật nhiều đồ cổ trân quý! Thiếu phu nhân, Nhị thiếu gia đối xử với người tốt thật đấy. Căn viện này chưa từng có người ngoài nào được bước chân vào, người chính là người đầu tiên.”
Đỡ Khương Tự vào nội thất, Thanh Đại dáo dác nhìn quanh rồi bước nhanh về phía bên trái. Nàng vén tấm màn lụa lên, đập vào mắt là một hồ nước trong vắt đang tỏa khói trắng nghi ngút.
“Hóa ra suối nước nóng ở đây! Người mau xuống ngâm mình một chút cho tan khí lạnh đi.”
Vừa nói, nàng vừa nhanh tay cởi bỏ lớp áo ngoài của Khương Tự.
Y phục trút xuống, thân thể mỹ nhân nửa trần trụi hiện ra. Làn da trắng ngần như ngọc tỏa ra ánh huỳnh sáng dịu nhẹ, chiếc yếm đỏ rực thêu đôi uyên ương bị đôi gò bồng đảo căng tròn làm cho phập phồng. Vòng eo liễu nhỏ nhắn không chịu nổi một vòng tay ôm, đôi chân thon dài thẳng tắp như đôi trụ ngọc.
Thanh Đại nhìn đến ngẩn người, ngây ngô tán thưởng: “Đẹp quá, thiếu phu nhân là tiên nữ hạ phàm sao?”
Khương Tự bước xuống thềm ngọc, chậm rãi ngồi vào hồ. Dòng nước ấm áp dâng cao quá ngực, nàng tựa lưng vào thành hồ, thoải mái nhắm nghiền đôi mắt.
“Bảo đỉnh trà nhàn yên thượng lục, u song kỳ bãi chỉ dư lương*. Tạ Nghiên này quả là biết hưởng thụ, bảo sao bao nhiêu kẻ dù có sứt đầu mẻ trán cũng muốn trèo lên chốn hào môn.”
(*) Đây là đôi câu đối nổi tiếng trong tác phẩm "Hồng Lâu Mộng" của Tào Tuyết Cần, miêu tả cảnh tượng ở Tiêu Tương Quán (nơi ở của Lâm Đại Ngọc)
Tiếng cửa phòng mở ra rồi lại đóng lại, không gian rơi vào tĩnh lặng. Khương Tự tưởng Thanh Đại đã ra ngoài nên không để tâm, nàng nhẹ tay hất từng làn nước lên vai. Sóng nước dập dềnh, chiếc áo lót dính sát vào người, làm lộ rõ dáng vẻ kiều diễm của nàng dưới làn nước.
Phía sau tấm màn lụa, nam tử bỗng khựng bước. Đôi đồng tử thâm thúy lướt nhanh qua thân hình nàng. Tạ Nghiên nhíu mày, hắn vốn có thói quen tới đây tắm gội mỗi ngày, thế mà lại quên mất nơi này vừa mới thay đổi chủ nhân.
Hắn định quay người rời đi, nhưng vạt áo vô tình quẹt vào chung trà trên bàn. Một tiếng "rầm" khẽ vang lên, Tạ Nghiên nhanh tay xoay cổ tay, đón lấy chung trà ngay giữa không trung.
“Thanh Đại? Ngươi về rồi à, mau lấy giúp ta khăn gấm với bồ kết.” Giọng nữ mềm mại, pha chút lười biếng vang lên.
Tạ Nghiên đứng chôn chân tại chỗ, ánh mắt dừng lại trên chiếc khăn gấm đang được gấp gọn gàng trên giường.
“Thanh Đại? Ngươi sao thế? Mau lại đây đi chứ.”
Thân hình cao lớn, hiên ngang của hắn đứng ngay sát sau lưng nàng.
Khương Tự nghe thấy động tĩnh, liền đưa tay ra sau: “Đưa bồ kết cho ta trước. Hồ sen kia chẳng biết đã bao lâu chưa dọn, mùi hôi quá, ta phải gội đầu cho sạch mới được.”
Cánh tay nàng giơ cao, để lộ đường cong đầy đặn lấp ló sau lớp nội y.
Tạ Nghiên dùng ngón tay thon dài kẹp lấy miếng bồ kết, bước tới đặt vào tay nàng. Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay hai người khẽ chạm, Khương Tự bỗng mở to mắt, đôi môi đỏ khẽ cong lên thành một nụ cười kín đáo.
Nàng còn chưa kịp buông cần, con cá này đã tự tìm đến.
Nàng hơi cong gối ngồi xuống, quay lưng về phía người phía sau, lười biếng tựa lên thành hồ, vùi mặt vào khuỷu tay: “Ta mệt quá, ngươi gội giúp ta được không?”
Giọng nói của nàng mềm như bông, trong vẻ hồn nhiên lại ẩn chứa chút ngây thơ đầy mê hoặc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
