Mỗi chữ mỗi câu đều như thể hồ quán đính, khảo vấn lấy nội tâm cùng thần hồn của Khương Tư Nam.
Nhưng mà Khương Tư Nam không chút do dự, nói thẳng:
- Ta đời này Tu Chân luyện đạo, sở tu chính là thủ hộ chi đạo, thủ hộ tất cả người ta quan tâm, ta đi chính là đỉnh phong chi lộ, đi vô thượng đại đạo đỉnh phong nhìn vũ trụ mênh mông!
- Thủ hộ chi đạo? Đỉnh phong chi lộ? Chẳng lẽ ngươi không cảm giác cả hai rất mâu thuẫn sao? Đại Đạo độc hành, vốn là một tịch liêu chi lộ, chỉ có một người nhấm nháp cô độc đến mức tận cùng, bỏ xuống hết thảy mới có thể đạt tới đỉnh phong, quá nhiều cảm tình phàm tục ràng buộc, thì không cách nào đạt tới đỉnh phong!
Người áo xanh nói, như đang thở dài, hoặc như lầm bầm lầu bầu.
- Tu Chân luyện đạo, cực hạn chi lộ là phi thăng thành tiên, trường sinh bất tử, nhưng nếu bỏ xuống hết thảy, ngay cả người mình yêu thương quý trọng cũng không để ý, vậy Trường Sinh có tác dụng gì? Bất tử có tác dụng gì?
Khương Tư Nam nói khẽ, trong ánh mắt mang theo cố chấp, phảng phất như có hỏa diễm đang lóe lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

