- Hai vị đạo huynh, không cần vừa gặp mặt đã đối chọi gay gắt như vậy chứ?
Vương Vũ Thần nhếch mép cười, phiêu nhiên bay vào giữa Lục Đạo thái tử và Hàn Tuyệt Mệnh, phảng phất như căn bản không bị ảnh hưởng bởi không khí giữa hai người.
- Thì ra là Đông Tiên Vương, Vương huynh, ta chỉ cùng Hàn huynh luận đàm học hỏi một chút, Cực Hàn Quy Khư Kiếm Ý của Hàn huynh quả nhiên bất phàm!
Hàn Tuyệt Mệnh bình thản nói, thấy Vương Vũ Thần bay tới, hắn cũng chậm rãi thu ba động khí tức trên người, khẽ gật đầu chào hỏi.
Tính tình của Hàn Tuyệt Mệnh giống như kiếm pháp của hắn, cao ngạo lạnh lùng, mặc dù cường giả tới Thiên Kiếm Tiên Sơn rất nhiều, nhưng số người thật sự được hắn xem trọng cũng chỉ có bốn vị tiểu tiên vương khác mà thôi.
- Hai vị đạo huynh, cho dù muốn học hỏi, cũng có thể đợi sau khảo hạch cuối cùng lần này rồi hãy nói, không biết hai vị đạo huynh có phát hiện khảo hạch cuối cùng rốt cuộc là cái gì không?
Vương Vũ Thần tùy ý cười nói, trên người toát ra một loại khí chất lười biếng, nhưng mọi cử động của hắn giống như một cô gái xinh đẹp, cho dù là những tuyệt sắc tiên tử phía dưới cũng âm thầm ghen tỵ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



