*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cố Lâm Phong ngây người một lúc, chợt nghe thấy từ trong rừng truyền ra tiếng gấp gáp khả nghi, hướng truyền ra đúng thật là hướng Đường Hâm rời đi cùng Trương Đăng Cực. Thần sắc hắn ta lập tức biến đổi, gấp rút chạy đi.
Đường Hâm tuy đi cùng Trương Đăng Cực, nhưng hắn vẫn duy trì thái độ xa cách với anh ta. Cố gia, Trương gia, đều là hai bên mà trước mắt quân đoàn hoa quả không thể quá thân cận với bọn họ được. Nói cách khác, hai hoàng tử đang tranh quyền, khi hết thảy vẫn còn chưa xác định, đứng về phía bên nào cũng rất rất mạo hiểm.
Hắn nghi ngờ Trương Đăng Cực đột nhiên tiếp cận bọn họ là vì vài nguyên nhân không tiện để người khác biết, nhưng âm thầm quan sát Trương Đăng Cực thì lại không nhìn ra cái gì cả.
Hai người liếc nhau, không ai biết đối phương nghĩ gì, sau hai giây thì dời mắt đi, làm như không có gì tháo thắt lưng, thật sự đi "xả".
Đúng lúc này, bụi cây đối diện đột nhiên vang lên tiếng "răng rắc" do gãy cành cây. Hai người tức thì cảnh giác, vừa mới kéo quần lên, một con mãng xà có khoang rằn ri màu vàng cùng sọc đen bắn xuống từ trên cây, phóng thẳng về phía chính diện hai người!
Lúc Cố Lâm Phong đuổi tới thì thấy Trương Đăng Cực đang vung trường đao đối chiến với mãng xà. Mãng xà dài không đến hai mét, thô to cỡ cánh tay trẻ con, vặn vẹo thân mình, hành động cực kỳ nhanh nhẹn. May mà thân thủ Trương Đăng Cực nhanh nhẹn, triền đấu hồi lâu với mãng xà, nó lại không thể gây ra bất cứ thương tổn nào cho anh ta.
Đường Hâm giơ đao, đứng hơi khom lưng, vừa nhìn liền biết là tư thế bất kỳ lúc này cũng có thể xuất kích.
Cố Lâm Phong thấy mãng xà, phản ứng đầu tiên là rút súng ra, nhưng động tác của mãng xà quá nhanh, hắn hoàn toàn không có cách nào nhắm trúng.
Đường Miểu và Đường Tư Hoàng chạy theo phía sau thấy mãng xà đều lấy làm kinh hãi. Điều đáng mừng duy nhất là, con mãng xà này không giống như bị biến dị.
Toàn bộ lực chú ý với Đường Hâm đều đặt trên người Trương Đăng Cực, không để ý thấy có người tới sau lưng mình, nhìn Trương Đăng Cực đánh một hồi vẫn không có kết quả liền mất kiên nhẫn vội vàng nói, "Anh lui lại đi, tôi lên!" Hắn có phong hệ dị năng, tự tin tốc độ của mình nhanh hơn Trương Đăng Cực không ít.
Trương Đăng Cực nhìn hắn một cái, thoáng nở nụ cười rồi thu tầm mắt về, ánh mắt bất ngờ biến đổi, sắc bén tựa hung thần. "Sh——" mãng xà rít lên, phẫn nộ xông tới, gần như đứng thẳng lên. Trương Đăng Cực nhanh nhẹn như liệp báo, bật người lên, áo sơmi trên người vì gió mà phất lên, lưỡi đao bổ tới, vẽ giữa không trung một tia sáng chói mắt, lúc tia sáng bạc biến mất cũng là lúc máu tươi văng ra. Từ cổ đến bụng mãng xà bị một đao này mở bung, máu chảy ra không ngừng.
Đáy mắt Đường Hâm lóe lên một tia tán thưởng, đứng thẳng người dậy.
Đường Miểu cảm thấy tạm thời mình có thể an tâm giao Đường Hâm cho Trương Đăng Cực chăm sóc, nhìn sang Đường Tư Hoàng, hất cằm về phía Trương Đăng Cực, ý là: thân thủ người này không tệ cha ha, chiêu vừa rồi trông rất soái!
Đường Tư Hoàng nhướng mày, ánh mắt không cho là đúng liếc Trương Đăng Cực một cái.
Đường Miểu cười hì hì, bật ngón cái với y: đương nhiên, cha đẹp trai nhất!
Cố Lâm Phong nhìn bóng lưng của ba người thì có hơi buồn bực. Hai anh em Đường gia không nghi ngờ gì đều hết sức xuất sắc, nhưng hắn vốn luôn chú ý Đường Miểu, tại sao lại căng thẳng vì Đường Hâm như vậy?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

