"Có chút phiền phức, ta đã để cho Trần Lập đi giải quyết. Nếu chút việc này mà cũng xử lý không xong, phân đội cũng nên đổi đội trưởng rồi." Ánh mắt Đường Tư Hoàng rơi xuống đoạn cổ chân vì cậu nhấc chân lên mà lộ ra, tay bất giác đặt lên, hơi luồn vào ống quần nhẹ nhàng vuốt ve.
"Cha nói có lý." Đường Miểu tâm không cam tình không nguyện, "Nhưng vấn đề của Triệu Long không nghi ngờ gì đã gõ một hồi cảnh báo cho chúng ta, về sau phải cẩn thận một chút, lực ràng buộc của Trần Lập với thuộc hạ cũng nên tăng lên rồi."
Đường Tư Hoàng nhìn bộ dạng nghiêm trang của cậu, ý cười bên môi lại càng đậm, còn liên tục gật gật đầu. Đường Miểu cứ thấy, thấy ánh mắt cùng vẻ tươi cười của y mang một ý tứ nào khác, liền liếc xéo một cái, rồi lấy dâu trong không gian ra. Quả dâu đỏ mọng trước đó đã được rửa sạch, lúc này vẫn còn treo vài giọt nước, thoạt nhìn vô cùng ngon miệng.
Y lấy một trái lớn đút cho Đường Tư Hoàng, sau đó cũng tự cho mình một cái, hương vị ngọt ngọt chua chua làm cậu thích vô cùng, không khỏi híp mắt lại.
Đường Tư Hoàng nhìn cậu chăm chú một lúc, đột nhiên nói: "Chuyện nghiên cứu tang thi không phải hoàn toàn không được."
Đường Miểu kinh hỉ ngẩng đầu: "Cha đồng ý?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
