"Đội trưởng, giết bao nhiêu tang thi mới tính là đủ tư cách?" Trên đường đi về phía cổng, có người hỏi.
Đường Miểu thản nhiên nói: "Không cần nghĩ nhiều, mặc kệ là cuối cùng có thể lưu lại mọi người hay không, tôi đều sẽ đưa ra một lời giải thích hợp lý, bảo đảm mọi người sẽ thực lòng tin phục."
Mấy đội viên nhìn nhau, đáy lòng có chút khiếp sợ. Tiểu đội trưởng này trông không hề giống một đứa bé, vô luận là cách nói chuyện hay tác phong, đều có vẻ thành thục chín chắn độc hữu của người trưởng thành, thậm chí biểu hiện còn rất tốt.
Có lẽ, lựa chọn của bọn họ lần này là chính xác. Trong đáy lòng mọi người thoáng hiện lên ý nghĩ này.
Trong tận thế, mọi người đều có một thói quen tốt, chỉ cần là đi ra ngoài (cửa nhà), đều sẽ tự trang bị cho mình, cũng mang theo vũ khí tùy thân, để phòng ngừa bất trắc. Bọn họ cũng không cần phải trang bị vũ khí gì thêm, trực tiếp đến cổng xếp hàng chờ. Lúc này mọi người mới phát hiện tiểu đội trưởng không có xe, có phần bất đắc dĩ nhưng cũng không nói gì. Trong căn cứ, phần lớn mọi người đều không có xe. Vì sinh tồn, sự bức phá của nhân loại thật sự là khiến người phải sợ hãi thán phục, dù là đi hai vạn năm nghìn dặm cũng không thành vấn đề, huống hồ hiện tại chỉ là không có xe mà thôi, hơn nữa rất có thể là chỉ hành động ở phụ cận căn cứ.
Rời khỏi cửa lưới sắt không bao lâu, một con tang thi nữ nhanh như chớp bay ra từ một góc hẻo lánh, miệng đầy máu tanh. Đường Miểu không lên tiếng nhắc nhở các đội viên xung quanh, hai tay nắm chặt chuôi đao, quan sát chặt chẽ tang thi.
Vài giây cuối khi tang thi sắp bổ tới, nữ đội viên duy nhất Tần Tư rốt cuộc cũng phát hiện tang thi, kinh hô một tiếng: "Cẩn thận!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
