Bỏ ra hai ngày, quân đoàn hoa quả chính thức an cư trong căn cứ Kinh đô. Cuộc sống ở nơi này không khác mấy lúc ở căn cứ WH, nhưng lúc này đây Đường Nhất và Trương Vọng đều không hẹn mà có tâm tư muốn gia nhập quân đội, không phải vì quyền lợi, mà vì tin tức. Nếu ở trong quân đội thì bất kể là tin tức về chuyện tang thi tiến hóa hay nghiên cứu dị năng có tiến triển, bọn họ sẽ có thể có được tin tức nhanh hơn người bình thường.
"Tiên sinh, ngài nghĩ thế nào?" Đường Võ khá không có kiên nhẫn, sau khi mọi người thảo luận xong liền hỏi thẳng Đường Tư Hoàng.
Đường Miểu nhìn mọi người chung quanh, mỉm cười đứng dậy, hai tay đút trong túi quần, đi tới vị trí trung tâm phòng khách, cam đoan tất cả mọi người đều có thể thấy được vẻ mặt của mình, mục đích chủ yếu là để mọi người có thể cảm nhận trực tiếp lời của cậu.
"Rất đơn giản, thứ nhất, tôi không muốn cha bị người ta quản chế..."
Đường Hâm khinh bỉ nhìn cậu, cái câu ân ái này thế mà cũng nói ra được.
Đường Tư Hoàng im lặng mỉm cười, nhấp một ngụm trà. Đường Miểu rất hiểu y, y gần đây luôn hướng đến vị trí cao, quả thật không thích bị người khống chế. Một khi gia nhập quân đội, dù bản thân có bản lĩnh đi chăng nữa, cũng chỉ có thể bắt đầu ở điểm khá thấp. Lấy phong cách xử sự của y, trong quân đội nếu không thể tay nắm quyền cao, ngược lại sẽ thành trói buộc năng lực của y. Khi sống trong tận thế, cần phải có khả năng ứng biến linh hoạt, năng lực bị giới hạn không phải chuyện gì tốt, nhất là cao tầng ở Kinh đô phức tạp hơn những nơi khác rất nhiều.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


