Trên đường từ O thị đến B thị, Đường Miểu lại ngủ thêm một giấc, khi tỉnh lại, chỉ thấy toàn thân nhẹ nhõm hẳn, tựa như vừa tháo xuống cả trăm gánh nặng, cậu biết cơ thể vì không gian tiến hóa mà suy yếu nay đã khôi phục hoàn toàn, tâm tình trở nên vui sướng, hai lúm đồng tiền trên má mãi vẫn không biến mất, tiếp nhận tay lái từ tay Đường Tư Hoàng, cười hì hì nhìn y.
Tiếp tục đi xuôi theo con đường xi măng mới đến cửa chính của căn cứ —— chính giữa bức tường vây cao tới 4 mét là cánh cửa sắt màu đỏ thẫm, lúc này đang được rộng mở, giống như bên căn cứ WH, được chia làm hai bên, bên là lối vào, bên còn lại là lối ra. Phía trên cửa chính treo bốn khối hoành phi [2] lớn, bên trên mỗi khối được khắc một chữ to màu đỏ, bốn khối ghép lại thành bốn chữ to "Căn cứ Kinh Đô", cứng cáp hữu lực, rồng bay phượng múa.
Đường Miểu nhanh chóng đem Charles cùng Hắc Uy ra khỏi không gian, tiến đến lối vào, mọi người xuống xe xếp hàng.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, sự hiện diện của Charles cùng Hắc Uy làm những người khác liên tục liếc nhìn.
Đường Miểu trông thấy trên cái bàn ở lối vào có một cái máy giống với máy quét hành lý trong nhà ga, người phía trước chỉ cần bước tới gần, chiếc máy sẽ sáng lên một ánh sáng màu lam, quét người nọ một lượt từ đầu tới chân, nếu như máy không kêu thì người đó không bị nhiễm virut; một khi chiếc máy phát ra tiếng cảnh báo, bốn binh sĩ cầm súng đứng một bên sẽ lập tức khống chế người đó rồi bắn chết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)