"Tiên sinh, tiểu thiếu gia, uóng miếng nước đi." Đường Văn rót hai chén trà cho Đường Miểu và Đường Tư Hoàng, "Đồ ăn sắp xong rồi."
"Cám ơn Văn thúc." Đường Miểu thả lỏng tựa trên sofa, theo thói quen nhìn qua Đường Tư Hoàng.
Đường Tư Hoàng ngồi xuống cạnh cậu, cẩn thận quan sát sắc mặt của cậu rồi mới hỏi: "Cảm thấy thế nào rồi?"
Đường Miểu vô thức nhìn thoáng qua Đường Hâm, thấy hắn không có bất kỳ phản ứng không vui nào mới nói: "Không sao, chỉ là không còn sức thôi."
Đường Tư Hoàng từ trong túi lấy ra một thanh kẹo chocolate, thuận tay xé mở, đưa tới bên miệng cậu. Động tác này hoàn toàn là tùy tâm mà làm. Đường Miểu cũng không thấy có gì không đúng, không muốn lấy tay cầm, trực tiếp há miệng cắn, trong lúc vô tình nhìn thoáng qua vẻ mặt quái dị của bọn Đường Văn mới phát giác mình và Đường Tư Hoàng có chút phô trương rồi, ném cho y một ánh mắt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



