"Cha, sau khi về, con có chuyện rất quan trọng muốn nói với cha." Ngồi xuống ổn định, Đường Miểu lập tức nói.
Đường Tư Hoàng lái xe rất nhanh, nhìn cậu một cái rồi gật đầu: "Vừa vặn, ta cũng có chuyện muốn nói với con." Bộ dáng hiện tại của đứa con út nhà y thật sự không thể nói là đẹp mắt, vì lăn trên tuyết nên quần áo vừa dính bùn vừa dính tuyết, chỗ khuỷu tay trái cũng bị quẹt rách, để lộ ra áo lông xám bên trong, mái tóc quăn mềm mại cũng rối bời. Nhưng thật kỳ lạ Đường Tư Hoàng lại thấy bộ dáng này của cậu rất đáng yêu. Ừm, thật sự rất đáng yêu, nhất là hai cái lúm đồng tiền nhỏ nhỏ kia.
Mọi người đều vừa mệt vừa đói, cả đường không nói gì, bốn chiếc tốc độ không giảm nhanh chóng chạy về căn cứ. Vài phút cuối cùng khi căn cứ sắp đóng cửa, bọn họ rốt cuộc cũng tới nơi.
Đường Miểu nghe xong liền biết hắn có ý định gì — nhất định là muốn hỏi kỹ càng chuyện liên quan đến dị năng.
Đường Hâm và Đường Nhất, Xuân thẩm giờ mới biết chuyện dị năng, mặt đều lộ vẻ vui mừng. Chỉ là xét thấy Tiếu Hồ Lâm dù sao cũng là "người ngoài" nên chưa hỏi gì.
Đường Tư Hoàng nghĩ một chốc rồi nói: "Đường Văn, cậu cùng Trương Vọng đi an bài một chút, bữa tối chúng ta ăn bên khu cách ly."
Đường Văn và Trương Vọng thoáng sửng sốt, lên tiếng đáp lại rồi vội vàng ra ngoài.
Đường Miểu thất vọng bĩu môi. Xem ra hôm nay lại lỡ mất dịp tốt để tỏ tình rồi. Bất quá, cậu lập tức tự an ủi mình, không cần gấp, vẫn còn nhiều cơ hội.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)