Đường Tư Hoàng dường như nhìn ra được suy nghĩ của cậu, liếc cậu một cái, tay đè vai cậu lại, thản nhiên nói: "Con thành nhà nghiên cứu lúc nào mà ta không biết thế?"
Đường Miểu cười hắc hắc, không nói gì, nhìn chằm chằm bóng cây bên ngoài. Chỉ cần bóng cây dừng lay động thì có thể xác định là bão Mặt trời đã dừng lại. Trong lòng cậu cứ lo lắng thấp thỏm, đứng ngồi không yên. Lần bão Mặt trời trước, những người đứng dưới nắng chừng 10 phút sẽ bắt đầu ngất xỉu. Cậu nhìn ra ngoài, ba giờ sáu phút. Tiếp tục đợi đến khi ba giờ mười sáu, cả hai vẫn chưa ngất xỉu, cậu thở dài một hơi, trong lòng kích động không thôi, bổ nhào lên người Đường Tư Hoàng, hôn liên tục lên hai bên má y, tốc độ siêu nhanh, sau đó nhanh chóng lùi lại, sợ Đường Tư Hoàng sẽ xử mình (đánh cậu).
Đường Tư Hoàng khẽ cười, một tay túm lấy cậu kéo vào lòng, cũng hôn rồi lại hôn lên trán cậu.
"Sợ ta?"
"Xoẹt xoẹt rè rè...xoẹt xoẹt..."
Đường Tư Hoàng nhíu nhíu mày. Thế này nghĩa là từ trường vẫn chưa ổn định lại.
Đường Tư Hoàng xoay người định đẩy cửa xe, quay đầu lại: "Chuẩn bị chút thức ăn đi."
Vì làm nhiệm vụ gần cửa căn cứ nên mọi người đều không mang theo đồ ăn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)