Đúng lúc này, một vật cứng như đá không biết từ đâu phóng tới, đâm vào đầu gối Vu Siêu Kiệt, một cơn đau nhức dữ dội ập tới, hắn lập tức không cách nào chống đỡ được ngã khuỵu xuống, còn chưa kịp đứng lên, hai tang thi đã gầm nhẹ một tiếng bổ về phía hắn, há miệng cắn xuống, kéo xuống một khối thịt đẫm máu.
"Ah—" Vu Siêu Kiệt hét thảm một tiếng, rất nhanh đã bị tang thi cắn xé, chỉ chốc lát sau, hoàn toàn tắt thở.
Dưới chân Đường Miểu không ngừng bỏ chạy, Đường Tư Hoàng trầm mặc không nói gì.
Tô Thúy Hoa chạy sát phía sau bọn họ, trực giác của cô cho rằng đi theo hai người mới có một đường sống. Thế nhưng, cô đã đói bụng một ngày, cả người yếu ớt, không có chút khí lực nào, bước chân càng ngày càng nặng. Mắt thấy hai người sắp chạy qua ngã rẽ, cô sâu sắc cảm thấy không ổn, lấy gậy đánh văng tang thi chạy tới, đuổi sát theo. Nhưng đợi khi cô chạy qua gúc quẹo thì hai người kia đã không thấy bóng dáng.
Tuy cậu không thấy cha phóng cục đá đó nhưng cậu khẳng định là có cha động tay vào. Cậu đứng dậy, giúp Đường Tư Hoàng gỡ ba lô xuống: "Cha, chuyện tên Vu Siêu Kiệt đó cha đừng để trong lòng. Sáng hôm đó lúc thấy chúng ta, hắn hoàn toàn cố ý kéo chúng ta cùng xuống nước. May mà chúng ta vận khí tốt, mới có thể sống sót. Còn có vừa rồi, damn—"
Ánh mắt Đường Tư Hoàng nhẹ nhàng liếc cậu một cái.
Đường Miểu thấy y vẫn bất động, lại tiếp tục giúp y cởi áo lông: "Khụ khụ, vừa rồi tên khốn đó cũng là cố ý la lên. Nếu chúng ta bỏ qua hắn, nói không chừng hắn sẽ còn tiếp tục ngáng chân chúng ta nữa, chúng ta vào được không gian, còn không vào được thì chính là chết."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)