Chỉ có thể nhẫn nại chứ không thể nhẫn nhục, Đường Võ cùng Đường Thất lấy ra nỏ hình thập, lạnh nhạt nhìn mấy tên còn cầm "chứng cứ phạm tội" trong tay bên ngoài, hai mũi tên "sưu sưu" bắn ra, bên ngoài lập tức vang lên mấy tiếng kêu la thảm thiết. Hai người không bắn tên vào những vị trí yếu hại. Những người này đều là người bình thường, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, bọn họ (người Đường gia) sẽ không vượt qua giới hạn đạo đức, dù sao cảm giác khi giết người tuyệt đối không giống như lúc giết tang thi.
Người bên ngoài thấy bọn họ ra tay dứt khoát như vậy, rốt cuộc cũng biết sợ. Thời thế bây giờ vốn đã khó khăn, lại thiếu bác sĩ thiếu thuốc men, nếu tay chân tàn phế, không thể nhúc nhích hoạt động thì chắc chắn chỉ còn một con đường chết thôi. Chỉ trong giây lát, bọn hắn đã rút hết không còn một mống, bên ngoài cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Xuân thẩm nghĩ mà sợ, mấy người phụ nữ cùng đứa nhỏ ban nãy hiển nhiên cùng một nhóm với bọn đàn ông này, may mắn là lúc nãy không mở cửa, nếu không thì chẳng phải dẫn sói vào nhà sao?
Tuy là vậy nhưng đến bữa trưa, Xuân thẩm bới cơm cho tất cả mọi người, ngoại trừ Đường Xuân.
Đám Đường Miểu nhịn không được cười thầm, Đường Xuân cũng bất đắc dĩ lắc đầu, tự mình đi bới cơm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)