Đường Xuân mang thùng thuốc tới, Đường Tư Hoàng lấy chai nước trong ba lô Đường Miểu ra, rửa miệng vết thương cho cậu xong thì bôi thuốc lên, cuối cùng dùng băng gạc băng lại.
Đường Hâm đứng một bên thấy vậy, liền ghen tị không thôi.
"Sao thế? Đau răng?" Đường Văn chọc ghẹo nói.
"Đau xót." Đường Hâm nhả ra hai chữ, thấy xung quanh có không ít người mặc quân phục, liền hiểu rõ, "Bên dưới có không ít hạt giống." Hắn không nói, bọn họ cũng sẽ phát hiện, còn không bằng chủ động nói luôn.
Đường Miểu cười nhạt một tiếng, ánh mắt trầm tĩnh lại thâm thúy hoàn toàn không giống ánh mắt của một thiếu niên 16 tuổi: "Đương nhiên là do tôi không cẩn thận bị trầy. Lại nói, tôi còn phải bái lạy cám ơn món quà của chú, nếu không phải các chú đột nhiên ném bom loạn xạ, tôi sẽ bị rớt xuống sao?"
Sắc mặt người nọ lập tức cứng đờ, chú? Năm nay hắn chỉ mới 26 tuổi nha? Vậy mà bị một thằng nhóc mười sáu mười bảy tuổi gọi là "chú"?
Đường Văn cười khẩy, khách khí nói: "Sếp Phùng, anh yên tâm, lúc tiểu thiếu gia "bị" té xuống, chúng tôi đều có mặt. Lúc đó trên mặt tiểu thiếu gia không hề bị thương. Nếu thuộc hạ của anh không phát hiện thấy tang thi dưới đó thì rõ ràng là vết thương của cậu ấy không phải do tang thi cào."
Hắc Lang đội cũng có mặt, nhưng thoạt nhìn hình như đã giảm đi không ít người. Hắc Lang đi tới, phụ họa nói: "Chuyện này, tôi cũng có thể làm chứng."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

