Để Đường Hâm ở lầu hai canh chừng, sau khi xuống lầu, Đường Miểu nhìn đồng hồ, thấy cũng gần tới giờ cơm, cầm đèn pin định ra sau nhà.
"Đi đâu?" Đường Tư Hoàng chú ý tới tiếng động bên cậu.
"Nông thôn ở đây không phải đều có hầm sao? Con đi tìm xem."
Đường Miểu ngạc nhiên nhìn Đường Tư Hoàng, cũng không kiên trì, đi tới bên cạnh y ngồi xuống, thấy ấm hơn rất nhiều, sau đó bỏ tay mình vào lòng bàn tay to lớn của Đường Tư Hoàng. Thích một người chính là vậy, với Đường Tư Hoàng, dù là thầm mến, cậu vẫn luôn không kìm lòng được mà muốn thân cận y, hoàn toàn không có ý thức — lo lắng hành động của mình có quái dị hay khiến người khác chú ý hay không.
Ánh sáng đèn pin chỉ chiếu một diện tích nhỏ trong phòng, Đường Văn trong lúc vô tình nhìn thấy cha con hai người nắm tay nhau, lại nghĩ là Đường Miểu đang làm nũng.
"Sao lạnh như vậy?" Đường Tư Hoàng nắm chặt tay cậu, khẽ nhíu mày.
"Để một lúc thì hết thôi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


