"Ngườikế."
"Làtôi." Một giọng nữ yếu ớt mang theo vài phần nhu hòa truyền vào tai Đường Miểu.
Ngườinọ bày vẻ mặt xin lỗi cười với Đường Tư Hoàng, mặt tái nhợt gò má đỏ ửng, khẽnói: "Vị đại ca này, không biết tên của tôi có thể đổi bao nhiêu lương thực?"
Đáylòng Đường Miểu bốc lên một ngọn lửa. Hôm đó phát trúc rõ ràng không hề gặp quanữ nhân này, cô ta từ chỗ nào bay ra vậy? Còn đôi mắt đó cứ nhìn về phía chacậu bên kia là sao?
Cậuquay đầu lại nhìn Đường Tư Hoàng, thấy y vẫn ngồi đó không nhúc nhích, còn nhìnlướt qua nữ nhân này, nội tâm càng thấy không thoải mái. Lúc này cậu cực kỳchắc chắn nữ nhân này có ý đồ muốn "quấy rối" Đường Tư Hoàng, nhưng cậu khôngthể vô duyên vô cớ đuổi y đi được, hay là lại để y lên xe đi, linh cơ khẽ động,mò mò trong túi tiền lấy ra một cái kính râm đeo lên sống mũi Đường Tư Hoàng.
"Cha, mặttrời hôm nay khá gắt, đừng để hư mắt."
Cảngười lập tức đứng chắn ngay trước người Đường Tư Hoàng, cũng mặc kệ hành độngcủa mình trong mắt người khác cổ quái thế nào, nói với Đường Võ: "Võ thúc,thúc tính cho cô ấy đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


