TuyênKhải tính tới đỡ Đường Miểu dậy, lưng bỗng nhiên thấy lạnh rợn người, lắc lắcđầu không hiểu sao, vừa nhìn lại đã thấy nam nhân kia cúi người ôm ngang thiếuniên lên. (ômcông túa =]]]]])
"Cha,con có thể tự đi!" Đường Miểu sầu não giãy dụa.
"Cha,tay cha thiệt...nhanh nha." Đường Miểu kịp thời nuốt chữ "ác" sắp trào ra khỏihọng, thử động động cổ chân, cho Đường Tư Hoàng một nụ cười vui vẻ.
ĐườngTư Hoàng vỗ một cái lên đầu cậu. Đường Miểu mang giày vào, nhanh chóng đi tớitrước mặt L2 kia.
TuyênKhải cười cười đi qua: "Xin chào, cám ơn khi nãy cậu đã cứu tôi."
"Khôngcó gì, không có gì, chỉ là chuyện nhỏ thôi." Đường Miểu đưa lưng về phía hắn,nhìn qua thì như đang đánh giá L2, kỳ thật dao găm trong tay đang nhanh nhưchớp khoét vài cái lên đầu L2, thu tinh hạch vào túi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
