Đường Miểu vội vàng đánh bay suy nghĩ sắp định hình trong đầu, gắp cho Đường Tư Hoàng một cục thịt gà, nhìn chăm chú vào mặt y, không muốn bỏ qua bất cứ biểu lộ dù là cực nhỏ nào. Đường Tư Hoàng chỉ nhếch môi với cậu, dù không nói gì nhưng cũng không nói chuyện hay nhìn Tiếu Hồ Lâm.
Đường Miểu lập tức thấy "thần thanh khí sảng", nhìn y cười cười rồi tiếp tục ăn mì.
"Chúng ta là bạn tốt, dĩ nhiên không cần khách khí, nhưng tôi vẫn muốn cám ơn cậu đã nhắc tôi rời khỏi G thị sớm. Ân cứu mạng này, nếu sau này có chuyện gì cần anh em giúp cứ nói..."
Giáo dưỡng tốt làm cậu không muốn nghe lén nội dung nói chuyện của hai người, Đường Miểu nhanh chóng thu tinh thần lực lại. Khó trách lúc trước Tiếu Hồ Lâm rút đi nhanh như vậy, thì ra là có cha nhắc trước. Xem ra, quan hệ của cha và Tiếu Hồ Lâm vô cùng tốt. Bất quá, Tiếu Hồ Lâm đã nói là "anh em", vậy có lẽ chỉ là mối quan hệ bạn bè bình thường đi? Dù sao, cho tới bây giờ cậu cũng không thấy cha có cái khuynh hướng kia.
Đường Miểu thấy dường như mình lại hiểu sai rồi, trong lòng vô cùng bực bội, nhảy xuống giường đi tới trước cửa sổ, làn gió man mát thổi qua, đại não cũng tỉnh táo hơn một chút. Đối với Đường Tư Hoàng, ngoại trừ vờ bình tĩnh làm như không có gì, cậu không biết phải làm gì nữa. Từ bỏ tình cảm với Đường Tư Hoàng, thì lòng không cam, cậu muốn mình có thể ở cùng một chỗ với người mình yêu, đây là lần đầu tiên cậu có ý niệm mãnh liệt thế này; nhưng nếu tỏ tình với Đường Tư Hoàng, cậu lại sợ hãi muốn lùi bước. Đường Tư Hoàng nhìn là thấy không có bất cứ tư tâm gì với cậu, mỗi khi cậu cố ý làm ra động tác thân mật với y, Đường Tư Hoàng luôn chính trực nhìn thẳng vào cậu, làm lòng cậu cứ luôn tràn ngập cảm giác tội lỗi.
Nghe thấy tiếng bước vào của Đường Tư Hoàng, cậu không quay đầu lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
