Một hồi lâu vẫn không có ai lên tiếng, Đường Miểu trong lòng không biết là tư vị gì, cũng vì cha mà thấy không đáng. Cha bình thường đều không bạc đãi cấp dưới, sao đúng lúc này lại không có ai đứng ra nhận việc? Đương nhiên, kế hoạch của cha có chút mạo hiểm, nhưng chỉ cần chuẩn bị đầy đủ thì cũng không phải không thể thực hiện. Huống chi cứ ở nội thành mãi cũng không phải kế lâu dài, đột phá ra khỏi thành phố là điều tất nhiên. Cậu đang tính mở miệng, Đường Tư Hoàng không biết là vô tình hay cố ý, tay trái vậy mà lại tự nhiên đặt lên đùi cậu. Cậu nghiêng đầu nhìn qua, thấy Đường Tư Hoàng bộ dáng lạnh nhạt, dường như không hề bực bội, cũng dứt khoát ngậm miệng không nói gì, nhìn chằm chằm vào bản đồ, suy nghĩ về phương án khả thi.
Đường Võ nhìn về phía Đường Tư Hoàng, nói: "Tiên sinh, để tôi cùng Đường Thất hai người đi đi."
"Phải,.." Đường Thất vứt điếu thuốc trong tay xuống, thoải mái nói, "Tiên sinh, trong mọi người, thân thủ của tôi và Đường Võ tốt nhất. Để chúng tôi đi đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
