Đừng xem nhẹ Charles và Hắc Uy, hai đứa nó rất thông minh, không hề chịu thua kém, thường bổ tới đè tang thi xuống để người khác cho chúng một phát vào đầu. Trước mắt đã biết virus tang thi sẽ lây nhiễm qua đường máu, bị cắn, bị cào, thậm chí máu của tang thi nếu vào trong người cũng sẽ bị nhiễm. Tuy không biết virus có lây qua động vật hay không, nhưng Đường Miểu không cho phép Charles và Hắc Uy dùng miệng cắn tang thi. May mà chúng rất lanh lợi, bằng không, sẽ không hiểu được ý của Đường Miểu.
Chỉ trong chốc lát, mọi người đã giải quyết được không ít tang thi, Đường Miểu thỉnh thoảng linh hoạt tránh né, không hề giết con nào.
"Đường Miểu, em đang luyện Túy Quyền sao?" Đường Hâm chú ý tới dị trạng của cậu, khinh bỉ nói.
Đường Tư Hoàng nhìn lại, cũng nhíu mày.
"Em không sao, lập tức động thủ đây." Đường Miểu vội vàng nói. Cận chiến quá đẫm máu. Không nghĩ tới máu có khả năng văng vào miệng, vừa nghĩ đã thấy buồn nôn. Cậu nghĩ nghĩ, đưa tay vào túi áo, lấy ra một cái khẩu trang và kính mắt phòng hộ. Kính phòng hộ dính sát vào chung quanh mắt, có thể ngăn lại bất cứ chất lỏng cùng tro bụi nào đi vào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)