"Tiên sinh!" Đường Cửu cười tự giễu, hít một hơi thuốc, nhẹ nhàng nhả ra sương khói, "Tôi tình nguyện chết cũng không muốn bị biến thành tang thi."
Đường Tư Hoàng vỗ vỗ vai hắn: "Hùng Thiên Hạo nói rất có lý, các cậu không nhất định sẽ biến thành tang thi, nói không chừng lại vừa khéo có hệ miễn dịch. Hai cậu đều đã theo ta nhiều năm như vậy, không đến phút cuối cùng, ta sẽ không tùy tiện vứt bỏ."
Đường Cửu ha ha cười, đùa giỡn nói: "Vậy hai người bọn tôi phải lãng phí chút lương thực của mọi người rồi."
Không một ai cười đáp lại, tất cả đều vì vận mệnh kế tiếp của bọn hắn mà lo lắng.
Đỗ Tấn trầm mặc hồi lâu, nói: "Tiên sinh, tôi có một việc muốn phiền đến ngài."
"Được."
Mọi người lần nữa lại lâm vào trầm mặc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
