Đường Miểu không còn cách nào, chỉ đành gật nhẹ đầu. Hai người trực tiếp từ giữa không trung nhảy xuống, múa thanh trường đao trong tay, đạp gió lộn vòng bay vào đại sảnh, chạy thẳng đến hiệu thuốc.
Đường Tư Hoàng vẫn làm người yểm hộ. Vì Đường Miểu phải chạm vào vật phẩm mới có thể thu vật phẩm vào không gian, mà cứ chạm từng cái như vậy thì quá mất thời gian nên Đường Miểu trực tiếp đặt tay lên khay chứa đồ, mấy khay đồ chất trong hiệu thuốc lập tức biến mất tại chỗ.
Toàn bộ quá trình chỉ mất hai ba phút, hai người không nói chuyện với nhau, nhất cổ tác khí * giết ra khỏi đại sảnh, trực tiếp chạy tới nơi đậu xe. Có tang thi muốn bắt lấy họ, hai người cũng không dừng bước, trực tiếp vung đao chém lại. Thẳng đến khi đóng cửa xe, hai người mới thật sự bình ổn lại.
(*: Nguyên câu là "phù chiến, dũng khí dã, nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt" [夫戰, 勇氣也, 一鼓作氣, 再而衰, 三而竭] (Tào Quế luận chiến [曹劌論戰] trong Tả truyện (左傳) của Tả Khâu Minh năm 389 trước Công nguyên) Khi đánh trận dựa vào dũng khí, đánh một tiếng trống, dũng khí tăng lên, đánh hai tiếng trống, dũng khí suy giảm, đánh ba tiếng trống, dũng khí không còn, cách dịch đúng nghĩa của thành ngữ này là "Ở hồi trống đầu tiên, sĩ khí (tinh thần chiến đấu) là cao nhất". Ý nghĩa của nó là phải giữ vững tinh thần cho đến lúc cuối hoặc phải hoàn thành một việc gì đó bằng tất cả sức lực của mình, sau này ví với việc nhân lúc đang hăng hái làm một mạch cho xong việc)
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)