“Thiếu phu nhân, nô tỳ có chút lời nói muốn nói với Thiếu phu nhân. Nô tỳ cùng với Đại công tử không có quan hệ gì, Trường Thọ cũng không phải hài tử của Đại công tử. Thiếu phu nhân xin đừng hiểu lầm. Đại công tử thật sự đáng thương, từ nhỏ sống ở phủ này không có một người nào đối đãi với công tử như thân nhân. Cuộc sống mà công tử và Đại phu nhân trải qua căn bản không phải dành cho con người. Từ nhỏ nô tỳ đã đi theo Đại phu nhân, sau lại làm nha hoàn hồi môn cùng nàng vào phủ, đã chứng kiến hết thảy mọi chuyện. Người kia hại phu nhân cả đời, cũng hại ta! Hãy nhắc Đại công tử nhất định phải để ý.”
Lục Châu liều mạng dùng hết sức lực mới nói xong một tràng này, Tạ Hộ chỉ cảm thấy trong lòng sụp đổ, hỏi lại nàng ta: “Người kia là ai?"
Lục Châu buồn bã cười: “Hắn là ác quỷ! Ha ha ha, ác quỷ! Nô tỳ biết mình sống không lâu, nô tỳ cũng không muốn sống nữa. Sau khi Đại phu nhân đi rồi thì nô tỳ nên theo chân Đại phu nhân. Nếu không phải vì Trường Thọ... Trường Thọ... sau này hắn phải làm sao bây giờ? Thiếu phu nhân, cầu xin ngài, hãy cứu Trường Thọ, được không? Hắn không phải hài tử của Đại công tử, ngài cho hắn theo bên người, cho dù là làm nô bộc hay gã sai vặt, chỉ cần cho hắn miếng cơm ăn, không phải trôi giạt khắp nơi là đủ rồi.”
Tay Tạ Hộ bị Lục Châu chộp lấy, có thể cảm giác được cảm xúc của Lục Châu lúc này -- vừa yếu ớt lại vừa bất lực.
Từ trong tiểu viện của Lục Châu đi ra, nàng thấy Thẩm Hấp hóa ra đã sớm đứng trong sân viện nhưng lại không vào. Thẩm Hấp thấy nàng ra tới, mới duỗi tay kéo nàng lại hỏi: “Lục Châu thế nào? Không được rồi sao?”
Khóe mắt Tạ Hộ có chút ướt át, dùng khăn chậm chậm rồi nói: “Sợ là không được. Nàng mất tích hai ngày, sau khi trở về thì một thân đầy thương tích. Thiếp hỏi nàng là ai đã gây ra, nàng nói chàng biết. Phu quân có muốn đi vào gặp nàng lần cuối cùng hay không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


