Vốn dĩ Tạ Hộ chỉ là hoài nghi, hiện tại nghe phu quân xác định, nhất thời cũng không biết nói gì cho phải, sửng sốt trong chốc lát mới định thần: "Đương nhiên rồi ạ. Cha thiếp chỉ là không ngờ chức vụ này sẽ tới tay nên có chút kinh ngạc. Nếu cha đi Bảo Định, bên người không có ai hầu hạ, nương hẳn là sẽ đi theo."
Thẩm Hấp ăn một miếng thịt càng cua từ tay Tạ Hộ, còn ngại không đủ lại liếm liếm nước cua trên ngón tay nàng rồi làm như không có gì, nhận xét: "Nhạc phụ nhạc mẫu thật là ân ái."
Tay Tạ Hộ đột nhiên bị liếm vài cái, cảm thấy đầu ngón tay tê dại thẳng tới đáy lòng, vội vàng rụt lại. Thẩm Hấp cũng không giữ cứ để nàng lấy tay về. Tạ Hộ tiếp tục cúi đầu gỡ cua cho phu quân, sau đó làm như ngẫu nhiên giương mắt nhìn phu quân một cái, thế nhưng lại chạm ngay ánh mắt ái muội của phu quân rồi bị dọa lui.
"Đúng rồi. Hôm nay nương còn nhắc đến hôn sự của Tứ tỷ tỷ, không biết xảy ra vấn đề gì?"
Thẩm Hấp nghĩ nghĩ một chút rồi hỏi lại: "Tứ tỷ tỷ? À, có phải là người lần trước nói năng lỗ mãng với nàng không?"
Tạ Hộ do dự rồi gật đầu: "Vâng, chính là tỷ ấy. Nàng vốn định hôn cho đích thứ tử của Thái Thường khanh gia. Vốn dĩ Thái Thường khanh gia rất coi trọng mối hôn sự này nhưng hiện tại lại có dị động, thật rất kỳ quái."
Thẩm Hấp cúi đầu ăn một miếng cơm trộn gạch cua, sau đó gắp một ít đồ ăn cho Tạ Hộ. Đã lâu rồi hai người cùng nhau ăn cơm không cần dùng đũa riêng để gắp đồ ăn, theo cách nói của Thẩm Hấp, nước miếng cũng đã trực tiếp trao đổi không biết bao nhiêu lần, còn dùng đũa riêng không phải là rảnh quá kiếm thêm việc sao?!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


