Edited by Bà Còm
Tạ Thiều có người trong lòng, chuyện này cũng không phải là nhỏ. Ngày hôm sau Tạ Hộ liền đến chỗ Vân thị tìm hiểu, nếu Vân thị không biết nàng cũng có thể đem chuyện này nói cho Vân thị nghe, sau đó để Vân thị đi hỏi Tạ Thiều. Ai ngờ sau khi nghe Tạ Hộ nói ra, Vân thị bảo rằng bà đã sớm biết.
Đối phương là thứ nữ của Vinh An Quận vương phủ, tên là Phó Song. Vân thị cũng từng gặp qua nàng vài lần, cảm thấy cô nương kia tính tình thật tốt, tri thư đạt lý.
Phó Song thì Tạ Hộ cũng đã gặp qua, trong đầu nhớ lại gương mặt tái nhợt cùng bộ dáng co rúm của cô nương kia. Tuy rằng xuất thân từ Quận vương phủ nhưng Phó Song lại không hề kiêu căng chút nào, đối đãi với nàng cũng thập phần hòa khí, tính tình thoạt nhìn xác thật không tệ. Lý tiểu thư của Thượng thư lệnh gia chính là gả cho đích huynh của Phó Song, lúc ấy Tạ Ngọc còn giúp Lý tiểu thư trào phúng Phó Song không có địa vị gì ở Vinh An Quận vương phủ, Phó Song cũng không tức giận, chỉ cúi đầu không nói lời nào.
Tạ Thiều tính tình lưu manh như thế mà lại đi thích một cô nương như vậy, chẳng lẽ thật sự là "già néo đứt dây" sao?
“Tuy nói A Thiều nhìn trúng người ta, bất quá đối phương dù sao cũng là cô nương của Vinh An Quận vương phủ, mặc dù là thứ xuất nhưng phần thắng nghiêng về nhà chúng ta cũng không lớn. Cho nên nương dặn A Thiều nên giấu kín đừng nói, chờ hết thảy đều chuẩn bị tốt thì chọn một người ổn thỏa đi làm mai, đến dò xem Quận vương phủ có ý kiến gì.”
Vân thị đương nhiên hy vọng nhi nữ gả cưới đều được như ý, chẳng qua như ý hay không còn phải dựa theo năng lực của mình. Nếu Quận vương phủ chê bai nhà mình thì cũng đâu còn cách nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

