Edited by Bà Còm
Trong lúc nhất thời, tin tức Tạ Hộ té xỉu ở chỗ lão thái quân đã truyền khắp toàn bộ trong phủ, ngay cả Thẩm Diệp cũng nghe được. Nhớ tới lúc nãy vừa cùng Thẩm Hấp thương lượng sự tình ở thư phòng, hắn không nhịn được lập tức khẩn trương.
Ý chỉ từ Tư Lễ Giám vẫn còn đặt trên án thư, Thẩm Diệp cũng không ngờ Thánh Thượng lại đột nhiên muốn nhân tiện gặp luôn thê tử của Thẩm Hấp một lần. Hiện giờ ý chỉ đã hạ, ngày mai đã phải yết kiến, cũng không thể ở thời khắc mấu chốt này nháo ra chuyện gì.
Trái lo phải nghĩ, Thẩm Diệp vẫn quyết định đi một chuyến chủ viện. Hắn biết lão thái quân từ khi nghe nói Tạ Hộ mang thai trong lòng liền thập phần phẫn nộ, nhưng đừng ở thời điểm không chắc chắn này mà nháo ra chuyện xấu, đến lúc đó sẽ làm tình thế vốn đã bị hao tổn càng thêm có cơ hội để "dậu đổ bìm leo".
Sau khi Thẩm Hấp thi Đình, vốn dĩ Thẩm Diệp cho rằng Thánh Thượng sẽ thừa cơ phong Thẩm Hấp một quan chức gì đó, vậy mà Thánh Thượng lại không làm. Thật ra nếu Thánh Thượng trực tiếp phong quan cho Thẩm Hấp thì Thẩm Diệp cũng không lo lắng như vậy, bởi vì nếu Thánh Thượng có thể bình tĩnh phong quan thì có thể chứng minh trong lòng Thánh Thượng đã buông xuống đoạn cảm tình "Cầu mà không được" này. Nhưng khổ nỗi Thánh Thượng lại không làm gì, Ngài chỉ vừa nhìn thấy Thẩm Hấp liền đứng dậy kêu Tư Lễ Giám tuyên bố bãi triều, ngay cả ý chỉ sắc phong cho Thám Hoa và Bảng Nhãn đều là sau khi Quỳnh Lâm Yến mới ban phát.
Người ở bên ngoài nhìn vào đều cho rằng danh hiệu Trạng Nguyên mà Thẩm Hấp cực khổ dành được thật sự uổng phí một cách oan ức, chính là bọn họ nào biết ý nghĩa ẩn giấu trong đó, không phong quan cho hắn... vậy chính là phải đền bù cho hắn bằng nhiều cách khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
