Edited by Bà Còm
Phó Thanh Lưu nghẹn một hồi mới thở hắt ra một hơi, sau đó hít thở thật sâu mấy cái mới vuốt mũi hỏi Thẩm Hấp: “Chậc, huynh nói chính là... Thánh, Thánh Thượng?”
“...”
Mọi người đối với câu này của Thẩm Hấp càng thêm ngây ngốc không hiểu, chẳng lẽ Thẩm Đại ngầm làm chuyện gì mà bọn họ không biết?
*Đăng tại Wattpad*
Trường Thọ bị nhốt trong thiện phòng đã ba ngày, Tạ Hộ kêu Hoa Ý lén đi nhìn qua, tiểu tử kia từ đầu tới cuối chỉ ôm đầu gối ngồi dưới đất, vùi đầu vào chân, không ăn cơm, không ngủ nghê, càng đừng nói là sao kinh thư. Hắn tựa như một bức tượng đất không hề nhúc nhích, nếu không phải lưng còn phập phồng thì Hoa Ý còn thậm chí hoài nghi, có phải hắn đã...
Hoa Ý trở về nói lại cho Tạ Hộ, Tạ Hộ thở dài, rốt cuộc vẫn mềm lòng, biết hài tử kia là đứa cố chấp, ngươi đối với hắn càng tàn nhẫn thì hắn liền đối với chính mình càng tàn nhẫn hơn. Nghĩ đến lời nói của phu quân ngày ấy Tạ Hộ cũng minh bạch, sự tình ở Bảo Định không thể hoàn toàn trách hắn, nhưng hắn khẳng định đã làm sai, cần thiết bị trừng phạt.
Thời gian ba ngày là đủ rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
