Edited by Bà Còm
“Phụ thân ngươi hiện giờ làm tới đâu rồi?”
Lạc Cần Chương uống ngụm trà xong, lại tiếp tục tiến hành kiểm tra bối cảnh thân gia của Tạ Hộ. Tạ Hộ không dám chần chừ, vẫn quyết định đứng lên đáp lời coi bộ thoải mái hơn, đôi tay giao điệp trước bụng trình bày rõ ràng: “Thân phụ vào tháng năm năm nay sẽ đi Bảo Định phủ làm Tổng Tư chính Kê Huân tư của Lại Bộ địa phương. Đại bá phải tập tước, cho nên hiện giờ giữ một chức vụ ở Ngũ Thành Binh Mã Tư. Tam thúc cũng ở Lại Bộ, làm Tư chính Nghiệm Phong tư. Lần này toàn nhờ phu quân hỗ trợ, chức vụ ở Bảo Định phủ mới có thể rơi trên người thân phụ.”
Tuy rằng Lạc Cần Chương nhiều năm không trở lại kinh thành, nhưng tựa hồ đối với thế cục trong kinh thành vẫn thực mẫn cảm. Nghe Tạ Hộ nói Thẩm Hấp giúp phụ thân của nàng đi Bảo Định phủ, trong mắt ông hiện lên một tia nghi hoặc, lúc trước đang nói chuyện phiếm bỗng biến thành cảm giác như nhìn Tạ Hộ với con mắt khác, nghi ngờ hỏi: “Ngươi là nói, Quy Nghĩa Hầu phủ không có xuất lực giúp phụ thân của ngươi, ngược lại là tiểu tử kia ra tay?” Lạc Cần Chương giơ tay sờ sờ cằm, lại tiếp tục nói với Tạ Hộ: “Đây coi bộ không giống với tác phong trước sau như một của tiểu tử kia. Hắn là loại người "không có lợi thì không dậy sớm", nhất định là Quy Nghĩa Hầu phủ của các ngươi có gì đó khiến hắn phải nhìn với con mắt khác.”
“...”
Tạ Hộ ngơ ngác ngẩng đầu nhìn Lạc Cần Chương, trong mắt tựa hồ có chút tức giận, bất quá chớp đôi mắt mỹ lệ vài cái liền nhanh chóng phản bác, nói chuyện lại không hề khách khí: “Ngoại tổ, xin thứ cho thiếp thân nói thẳng, có lẽ ngài sẽ tức giận nhưng thiếp thân vẫn muốn nói ra. Thiếp thân không biết giữa phu quân và ngài phát sinh chuyện gì khiến ngài có nhận xét như vậy với phu quân. Nhưng trong mắt của thiếp thân, phu quân tuyệt đối không phải loại người như ngài nói -- trước khi kết hôn và sau khi kết hôn phu quân đều thực yêu quý thiếp thân, thân phụ cũng dựa vào phu quân hỗ trợ mới có thể có thành tựu như hôm nay. Nói câu không sợ ngài chê cười, trước đó gia đình thiếp thân sống tại Quy Nghĩa Hầu phủ cũng không tốt lắm, chỉ sau khi gả cho phu quân mới sống tốt hơn. Phu quân đối xử với thiếp thân thật sự rất tốt, thiếp thân quyết không cho phép người bên cạnh chửi bới phu quân nửa câu, cho dù... ngài là ngoại tổ của phu quân... thiếp thân cũng không đồng ý.”
Tạ Hộ cũng biết những lời này mình nói hơi nặng, cho nên nói câu cuối cùng thanh âm đã nhỏ như tiếng muỗi vo ve, bất quá ở trong gian phòng trống không rộng rãi này, thanh âm lí nhí cũng vẫn đủ để Lạc Cần Chương nghe được rõ ràng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

