Ngu Vọng Chi mặc một bộ hỷ phục đỏ bằng gấm Phù Quang thêu chỉ vàng, tay siết chặt tấm khăn trùm đầu màu đỏ, ngồi đó đầy vẻ cục cựa bất an, không ngừng ngắm nghía bản thân trong gương.
Nàng sinh ra đã có một gương mặt quyến rũ đa tình, má đào môi đỏ, đôi mắt câu hồn đoạt phách, bộ hỷ phục đỏ ôm sát tôn lên khuôn ngực đầy đặn cùng vòng eo thon thả, tựa như đóa hoa rực rỡ lay động dưới bầu trời thanh nhạt, diễm lệ tựa sen hồng chớm nở, đúng là một dáng vẻ hồng nhan họa thủy.
Nàng chăm chú nhìn người trong gương hồi lâu, rồi lại run rẩy hướng mắt nhìn về phía ly rượu ấm trên chiếc bàn bên cạnh.
Cách ăn mặc của nàng, nhan sắc diễm lệ thế này, thật quá lẳng lơ phô trương. Vị hôn phu của nàng vốn ghét nhất điều này... Nàng thế này, liệu có thực sự dỗ được tên thổ phỉ kia uống ly rượu đó không?
Ý nghĩ này vừa lướt qua tâm trí nàng, cánh cửa gỗ bỗng nhiên bị đẩy ra. Một tiếng "két" vang lên, bóng người cao lớn mang theo mùi rượu nồng nặc cùng hơi lạnh thấu xương bước vào. Tiếng gió rít mạnh lên, Ngu Vọng Chi giật mình quay đầu lại, lập tức nhìn thấy tên thổ phỉ kia đang sải bước đi vào.
Hắn sở hữu một đôi mắt phượng hung tợn, đôi mày rậm che khuất mắt, sống mũi cao cùng bờ môi mỏng, mắt phải có một vết sẹo dài chạy dọc qua cả con mắt. Thân hình hắn cực kỳ cao lớn, cánh tay dài và vạm vỡ, khi gồng lên trông thô to như bắp đùi của Ngu Vọng Chi, lúc đi vào còn phải cúi đầu mới qua được khung cửa. Khí thế quanh người hắn tựa như lưỡi đao sắc bén trong đêm tối, mang theo một áp lực nặng nề đến nghẹt thở.
Căn phòng vốn rất rộng rãi, nhưng người này quá cao lớn vạm vỡ. Vừa bước vào, đôi mắt như mắt sói đã găm chặt vào người Ngu Vọng Chi, không hề che giấu mà quét qua khuôn ngực và eo hông của nàng, khiến Ngu Vọng Chi phải khép chặt hai chân, cắn chặt bờ môi.
Tên thổ phỉ đáng chết này!
"Bọn chúng nói nàng đồng ý rồi à?" Liêu Ánh Sơn từ ngoài cửa bước vào, một tay đóng sầm cửa lại, tiếng gió tuyết lạnh giá đều bị ngăn ở bên ngoài, căn nhà gỗ bỗng chốc yên tĩnh đi vài phần.
Ngu Vọng Chi không dám nhìn vào đôi mắt tràn đầy dã dục của hắn, chỉ cúi đầu, khẽ "vâng" một tiếng.
Liêu Ánh Sơn không đi về phía nàng đang ngồi trước gương trang điểm, mà đi thẳng về phía giường ngủ. Chiếc giường kia lớn như thế, nhưng khi hắn ngồi lên, vẫn nghe rõ tiếng giường "két" lên một tiếng trầm đục.
Hắn dang rộng hai chân ngồi trên giường, vỗ vỗ đùi mình, giọng nói trầm thấp vang lên: "Qua đây."
Hắn muốn nàng ngồi lên đùi hắn.
Gương mặt Ngu Vọng Chi lập tức đỏ bừng, không dám quay đầu lại nhìn, chỉ chăm chăm nhìn vào đầu ngón tay mình mà nói: "Chàng muốn cưới thiếp, muốn cùng thiếp động phòng hoa chúc thì phải uống rượu hợp cẩn với thiếp trước đã."
Dù thế nào đi nữa, nàng cũng phải bắt hắn uống cạn ly rượu đó. Bởi vì trong rượu có độc, bởi vì nàng... nàng vốn đã có vị hôn phu rồi!
Nàng tên là Ngu Vọng Chi, vốn là một nữ tử nhà lành ở huyện Bạch Mông. Hai tháng trước, nàng vô tình rơi xuống nước, vừa hay được quan huyện mới nhậm chức của huyện Bạch Mông là Lâm Hạc Ngâm cứu mạng, cũng vì thế mà nàng nảy sinh tình cảm với Lâm Hạc Ngâm, nhiều lần bày tỏ lòng mình.
Lâm Hạc Ngâm dần dần nảy sinh tình cảm với nàng, bèn cùng gia đình nàng định đoạt hôn sự, còn đón nàng về Lâm phủ chung sống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

