"Bếp lò và than tổ ong tớ tìm thấy ở chợ vật liệu xây dựng gần đây, còn ống sắt là do ba tớ tự cắt."
Vu Phong không nghe họ nói chuyện mà bê bếp lò đi thẳng vào phòng ngủ của Thẩm Nam Thanh để lắp ống khói, Chu Trạch Vũ đi theo soi đèn pin cho ông ấy.
Thẩm Nam Thanh cũng biết thời gian gấp gáp, hai người vừa xếp đồ vào thùng carton vừa nói chuyện, Trương Lam Tâm cũng qua giúp.
"Nước bên ngoài sâu như vậy, các cậu qua đây bằng cách nào?"
"Ba tớ dùng ống nước nhựa làm một chiếc bè tre đơn giản."
"Mọi người trong nhà đều ổn cả chứ?"
"Vẫn ổn... Chỉ là anh họ tớ thường xuyên đến mượn đồ ăn, nên vật tư không đủ."
Thẩm Nam Thanh nhíu mày: "Nhà họ có mấy người?"
"Hai vợ chồng anh họ tớ, còn có ba vợ và em vợ anh ấy nữa."
"Nhiều người thế."
Ba người đàn ông, trong đó có hai người là thanh niên trai tráng, vậy thì chút đồ này còn không đủ nuôi gia đình họ nữa.
"Hay là các cậu chuyển qua chỗ tớ đi."
"Không cần đâu, cả nhà chúng tớ chuyển qua thì cậu cũng không tiện."
Lắp đặt xong bếp lò, đồ đạc cần mang đi cũng đã xếp gần xong.
Vu Văn Văn không mang hết vật tư của mình đi, Thẩm Nam Thanh cũng có chút ích kỷ không muốn cô ấy mang đi hết, để tránh gia đình anh họ cô ấy nảy sinh lòng tham, cũng coi như để lại đường lui cho gia đình Văn Văn.
"Có mang theo bình gas không?"
"Không mang nữa, có bếp lò sắt là được rồi."
"Cảm ơn em nhé, chàng trai đẹp trai." Vu Văn Văn cảm ơn Chu Trạch Vũ.
Chu Trạch Vũ vô cùng lạnh lùng "ừ" một tiếng, Vu Văn Văn sớm đã nhìn thấy khẩu súng Chu Trạch Vũ cầm, trong lòng phấn khích không thôi, cô ấy đã bảo mà, Chu Trạch Vũ là Long Ngạo Thiên!
Nhân lúc mọi người trong tòa nhà chưa kịp phản ứng, hai cha con mang theo đồ đạc rời đi, Thẩm Nam Thanh và Chu Trạch Vũ cầm súng tiễn họ lên bè tre, may mắn là không có chuyện gì xảy ra.
Bếp lò trong phòng ngủ đã được nhóm lên, trên đó đặt một cái ấm sắt, nhiệt độ trong phòng dần tăng lên, Thẩm Nam Thanh thay nước nóng cho hai túi chườm.
Thẩm Nam Thanh không quên lời dặn của Vu Phong, cô mở hé cửa sổ để tránh ngộ độc khí carbon monoxide.
Chui vào chăn, Thẩm Nam Thanh ôm chặt hai túi chườm nóng. Cuối cùng cũng có thể ngủ một giấc ngon lành, sáng mai không cần phải bị đánh thức vì lạnh nữa.
Nhiệt độ tiếp tục giảm mạnh, xuống đến âm năm mươi mấy độ, trận lụt bên ngoài đã đóng một lớp băng dày, bây giờ trên mặt băng không chỉ đi bộ được mà xe cộ cũng có thể đi lại.
Không còn bị nước lụt cản trở, những người đã trốn trong nhà cả tháng trời bắt đầu ra ngoài tìm kiếm vật tư, nhưng rủi ro đi kèm cũng tăng lên gấp bội. Có người vất vả tìm kiếm vật tư, trong khi có những kẻ chỉ chuyên rình mò người khác để hưởng lợi.
Thêm vào đó, hầu hết các gia đình đều không có quần áo đủ dày, nhiều người chưa tìm được vật tư đã chết cóng ở bên ngoài.
Chính phủ lại cử người đến phát vật tư một lần nữa, nhưng số lượng quá ít, mỗi người chỉ có một chai nước và nửa cân gạo hoặc mì.
Nước thì không sao, có thể đun tuyết lên uống, nhưng nửa cân gạo mì dù tiết kiệm thế nào cũng không ăn được mấy bữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)