Nghĩ đến đây, Thẩm Nam Thanh bèn gọi điện cho cô mình. Chuông reo cả chục lần mới có người bắt máy.“Thanh Thanh à, gọi có chuyện gì vậy cháu?”“Cô ơi, hôm trước cháu bảo cô tích trữ ít đồ ăn, cô làm chưa ạ?”“Ờ... À à, cô làm rồi, làm rồi. Yên tâm đi.”Nghe vậy, Thẩm Nam Thanh lập tức hiểu ngay là bà ấy chẳng hề làm theo lời cô.Cũng phải thôi, bản thân Thẩm Nam Thanh còn bán tín bán nghi, huống hồ gì cô. Hơn nữa, cô đang ở thủ đô, cách Sa Thị khá xa, bên đó chưa chắc đã mưa lớn.“Thanh Thanh à, cháu cứ lo cho bản thân mình là được, không cần quan tâm đến cô đâu... Thôi không nói nữa nhé, có khách tới rồi.”Trong điện thoại vang lên tiếng tút tút, bà ấy đã dập máy. Biết rõ tính tình cô vốn hấp tấp, Thẩm Nam Thanh cũng không để bụng.Thật lòng mà nói, cô luôn biết ơn bà ấy. Năm ngoái, sau khi Thẩm Nam Thanh thi đỗ đại học tại Sa Thị, bà ấy lập tức bán luôn căn nhà và cửa hàng ở quê mua cho cô một căn hộ mới ở Sa Thị, ngay trong khu Thịnh Thế Hào Đình. Hơn nữa còn chọn luôn căn đẹp nhất ở tầng cao nhất, có cả gác mái.Khi họ hàng biết chuyện thì mọi thứ đã xong xuôi, cô cháu họ đã dọn về Sa Thị từ lúc nào.Sau đó bà ấy dùng khoản tiền tích cóp mấy năm từ cửa hàng nhà họ Thẩm để mở một cửa hàng gia vị ở Bắc Thị, từ đó cắt đứt hẳn những rắc rối bên nhà chồng.Hôm nay trung tâm thương mại có một cửa hàng khuyến mãi áo lông vũ, Vu Văn Văn rủ Thẩm Nam Thanh cùng đi dạo. Vì bán trái mùa nên giá rất rẻ.Văn Văn định chọn cho mình và người nhà mỗi người một chiếc để Tết về quê mặc. Thẩm Nam Thanh thấy giá quả thật hợp lý, cũng chọn một chiếc áo khoác lông vũ kiểu dáng thể thao.“Cậu không mua loại dài à?”.“Không đâu, Tết này mình không định về quê.”Thẩm Nam Thanh vốn không định về quê ăn Tết, nên cũng chẳng cần áo dáng dài.“Thôi cứ lấy một cái đi, nghỉ đông mình có thể đi Băng Thành chơi mấy hôm, mặc cái này là chuẩn bài luôn đó.”Thẩm Nam Thanh nghĩ thấy cũng hợp lý, bèn lấy thêm một chiếc dáng dài. Hai người còn mua thêm mỗi người một đôi ủng đi tuyết.Trưa hôm đó, hai người ăn qua loa bên ngoài rồi cùng trở về chỗ ở của Thẩm Nam Thanh, vừa uống trà sữa vừa ngồi trò chuyện.“Ê, cậu nói xem có khi nào tận thế thật không?”“Biết đâu được. Có thể chỉ là mấy đợt thiên tai bất thường thôi. Hoặc cũng có thể là Trương Lam Tâm đọc nhiều truyện tận thế quá, nên tự hù bản thân ấy chứ.”
Thẩm Nam Thanh kể cho Vu Văn Văn nghe chuyện chị hàng xóm liên tục nhắc cô tích trữ lương thực. Là fan cứng của truyện tận thế, Vu Văn Văn nghe xong còn phản ứng mạnh hơn cả Thẩm Nam Thanh, lập tức bắt đầu lên kế hoạch tích hàng.“Nếu thật sự có tận thế, mình không phải người sống lại, không có không gian gì hết, thế này khác gì nhân vật tốt bụng chết sớm trong truyện đâu.”Thẩm Nam Thanh không trả lời. Nếu tận thế thật sự xảy ra... làm gì có bàn tay vàng nào cứu với? Cùng lắm cũng chỉ là mấy con người bình thường đang cố bám trụ sống sót mà thôi.“Thanh Thanh, hay là tụi mình đi gom thêm ít rau củ quả nữa đi?” Vu Văn Văn hào hứng đề nghị.“Được thôi. Nhưng nhà cậu còn chỗ trống không? Cha mẹ cậu không la à?”Vu Văn Văn sống ở khu chung cư kế bên, cha mẹ cô ấy mở một cửa hàng bán đồ kim khí ở Sa Thị. Hai người là bạn từ hồi tiểu học đến giờ.Từ sau khi cha mẹ mất, Thẩm Nam Thanh trở nên khép kín, có phần lạnh lùng. Vu Văn Văn ngược lại luôn nhiệt tình, tươi sáng, thường xuyên chủ động giúp đỡ cô, cũng chẳng để tâm đến vẻ mặt lạnh nhạt kia. Lâu dần, hai người tự nhiên trở thành bạn thân. Sau này cả hai còn thi đỗ vào cùng một trường đại học, tình cảm càng thêm gắn bó.“Có la cũng cứ tích! Dù sao mình là cục cưng trong nhà mà, cha mẹ có dám làm gì đâu.”Nhìn dáng vẻ kiêu hãnh của Vu Văn Văn, Thẩm Nam Thanh vừa gato một chút, lại vừa thật lòng thấy mừng cho bạn.Tình yêu thương của cha mẹ Văn Văn ai cũng thấy rõ. Con gái đỗ đại học ở Sa Thị, hai ông bà thậm chí theo tới đây mở hẳn một cửa hàng đồ gia dụng. Thử hỏi trên đời này có mấy bậc phụ huynh làm được đến vậy?Nói làm là làm, hai người lập tức hành động. Văn Văn về nhà lái chiếc xe tải nhỏ, rồi cả hai thẳng tiến đến chợ đầu mối. Ngoài việc mua trái cây, họ còn phải chọn thêm ít rau củ dễ bảo quản và đủ loại gia vị.Mỗi người mua 2 thùng táo, 2 thùng lê, 2 túi bưởi, 2 thùng dưa hấu Kỳ Lân... toàn những loại trái cây giữ được lâu.Phần rau củ thì mỗi người mua 20 ký khoai tây, 20 ký cà rốt và củ cải trắng, thêm mấy cây bắp cải to tướng.Ngoài ra, cũng lấy thêm một ít rau xanh, cà chua, cà tím... Những loại này có thể cất tạm trong tủ lạnh, nhưng nếu sau cơn mưa lớn mà mất điện thì phải ăn ngay kẻo hỏng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – KIM CƯƠNG NGẬP TRÀN! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
👉 Chi tiết tại đây! LINK
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)