"Chị Nam Thanh... Mẹ đi rồi..."
Chu Trạch Vũ đỏ hoe mắt, kể lại chuyện xảy ra trong hai ngày qua, Thẩm Nam Thanh vừa nghe cậu ta nói, vừa xử lý vết thương cho cậu ta, nghe cậu ta nói đến đám chuột mắt đỏ ngập trời, Thẩm Nam Thanh cảm thấy nổi hết da gà.
"Chị Nam Thanh... Em còn có thể gặp lại mẹ không?"
"Dĩ nhiên là được..."
Thẩm Nam Thanh dùng gạc nhẹ nhàng băng bó vết thương cho cậu ta, nghĩ rằng không thể tiêm vắc-xin, uống một viên thuốc chống viêm cũng tốt, nên cho cậu ta uống thuốc chống viêm.
"Em còn sống, mẹ em cũng còn sống, hai người dĩ nhiên có thể gặp lại nhau."
"Nhưng chúng ta ở xa như vậy, trên đường lại nguy hiểm thế..."
"Em có dị năng mà, đợi em trở nên mạnh mẽ hơn là có thể đi tìm mẹ em, hơn nữa ba em chắc chắn cũng sẽ cử người đến tìm em."
"Thật không ạ? Thật sự sẽ cử người đến tìm em sao?"
Chu Trạch Vũ dù có già dặn trước tuổi cũng chỉ là một đứa trẻ 14 tuổi, lúc này, cậu ta rất cần người khác mang lại cho mình cảm giác an toàn.
"Thật đó, nhất định sẽ đến tìm em, yên tâm ngủ đi."
Nhận được câu trả lời chắc chắn, Chu Trạch Vũ cuối cùng cũng yên lòng, từ từ ngủ thiếp đi. Thẩm Nam Thanh kéo chăn cho cậu ta, khẽ thở dài.
Thật ra cô cảm thấy khả năng ba của Chu Trạch Vũ đến đón cậu ta là rất nhỏ. Với tình hình lúc đó, những người kia có lẽ nghĩ rằng Chu Trạch Vũ đã chết, dù sao ai có thể ngờ rằng dưới vòng vây trùng điệp của lũ chuột biến dị, Chu Trạch Vũ lại có thể thức tỉnh dị năng và thoát chết trong gang tấc.
Thẩm Nam Thanh lại lấy thêm một chiếc chăn ra, ngủ bên cạnh Chu Trạch Vũ, ngoài phòng ngủ này ra, những nơi khác lạnh đến mức không thể ở được.
Vì Chu Trạch Vũ bị thương nên hai ngày nay Thẩm Nam Thanh không ra ngoài nữa, ắc quy đều đã hết điện, phòng 1201 lạnh như hầm băng.
Thẩm Nam Thanh chuyển chiếc giường sofa ở phòng 1201 vào phòng ngủ, kéo một tấm rèm ở giữa, chính thức trở thành bạn cùng phòng với Chu Trạch Vũ.
"Những người đó" chính là những người đã đón mẹ con Trương Lam Tâm.
"Chỉ là không có xe, hai chúng ta cũng không mang được bao nhiêu đồ."
Ngay khi Thẩm Nam Thanh đang do dự có nên nói cho đối phương biết mình có không gian hay không, Chu Trạch Vũ đã chủ động hỏi: "Chị Nam Thanh, dị năng của chị là gì?"
"Hả?"
"Em cảm nhận được, chị có dị năng, hơn nữa vật tư trong nhà cũng ít đi rất nhiều, là không gian sao?"
Thôi được rồi, uổng công mình nhân lúc cậu ta hôn mê đã lấy ra không ít vật tư, không ngờ người ta liếc mắt một cái đã nhìn ra.
"Không thể là đưa cho Vu Văn Văn sao?" Thẩm Nam Thanh vẫn muốn cố vớt vát.
"Vốn dĩ có khả năng này, nhưng phản ứng của chị khi nghe đến không gian đã cho em biết, chị có không gian."
Thẩm Nam Thanh có chút cạn lời, thôi được, mình cũng không cần phải băn khoăn nữa, bèn nói rõ về không gian.
"Không gian hai trăm mét vuông cao bao nhiêu? Không gian có thể nâng cấp không? Người đàn ông đó đáng lẽ chị nên trói lại rồi từ từ thử nghiệm, xem bị thương đến mức nào mới có thể thu vào không gian..."
"..."
Một loạt câu hỏi ập đến, Thẩm Nam Thanh cảm thấy mình như vừa phát hiện ra một thuộc tính mới của Chu Trạch Vũ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – KIM CƯƠNG NGẬP TRÀN! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
👉 Chi tiết tại đây! LINK
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)