Trương Lam Tâm sinh ra trong một gia đình nông thôn ở miền Bắc, em trai kém chị ấy mười mấy tuổi, mẹ chị ấy sinh em trai thì bị khó sinh mà qua đời, khi chị ấy học đại học thì ba cũng mất, lúc đó em trai mới 5 tuổi.
"Em cũng thấy rồi đó, chị là một người vô dụng, không biết làm gì cả, không có cách nào nuôi nổi em trai, nên mới ở bên ba của Tiểu Vũ."
Sau khi em trai lên cấp hai, biết chị gái mình là tiểu tam, cậu bắt đầu tranh cãi không ngừng với chị, cuối cùng Trương Lam Tâm thật sự không còn cách nào khác, đành phải gửi em trai sắp lên lớp chín đến nhà bác cả, để cậu chuyển trường sang đó, học phí và sinh hoạt phí do Trương Lam Tâm chu cấp.
"Trước trận mưa lớn, chị đã gọi điện bảo nó đến tìm chị, nó... Từ chối rồi, nó nói sẽ không nhận một đồng nào của ba Tiểu Vũ, còn trả lại cho chị tiền học phí và sinh hoạt phí trước đây."
Nước mắt lặng lẽ lăn dài, Trương Lam Tâm biết, em trai sẽ không đến.
"Ba của Tiểu Vũ, tại sao không đón hai mẹ con chị đi trước khi mưa lớn xảy ra?" Thẩm Nam Thanh vẫn hỏi ra thắc mắc của mình.
"Vì sợ vợ ông ta biết."
"Vậy bây giờ đón hai mẹ con chị đi thì không sợ nữa sao?"
"Chị cũng không biết nữa, chắc là không còn lo được đến thế nữa rồi."
Buổi tối, dưới lầu lại vang lên tiếng hét thảm thiết và tiếng đánh nhau.
"A... Cứu mạng... Cứu..."
Đó là tiếng từ nhà 1103 ở tầng dưới, trước đây anh ta đã cho những người ở tầng hai và tầng ba ở nhờ, bây giờ câu chuyện nông dân và rắn lại diễn ra.
Tiếng hét thảm thiết nhanh chóng dừng lại, sau đó là một tiếng "bịch", tiếng một vật nặng rơi xuống đất.
Người ở 1103 đã bị ném xuống lầu.
Những chuyện như vậy xảy ra hàng ngày, có lúc ở tòa nhà này, có lúc ở tòa nhà bên cạnh.
Thẩm Nam Thanh kéo cao chăn trùm kín đầu, cô ép mình chìm vào giấc ngủ thật nhanh.
Ngày 11 tháng 9 năm 2033, người đến đón mẹ con Trương Lam Tâm cuối cùng cũng đã tới.
Mấy người đàn ông cao lớn, được huấn luyện bài bản đang đóng gói vật tư của phòng 1201.
Trương Lam Tâm khóc lóc tới tạm biệt cô:
"Xin lỗi em... Không thể đưa em đi được... Chị đã cầu xin họ rồi, nhưng họ..."
"Chị Lam Tâm, em không đi đâu."
Thẩm Nam Thanh ngắt lời chị ấy, vốn dĩ cô cũng không định đi cùng họ, cô không yên tâm về Vu Văn Văn, hơn nữa cũng không muốn đối mặt với số phận không thể lường trước này.
Đến nơi đó, Trương Lam Tâm còn chưa chắc đã tự chủ được, huống chi là cô.
"Nam Thanh, đây là chìa khóa nhà, lỡ như... Chị nói lỡ như em trai chị tới, em cứ để nó vào, cho nó có chỗ ở."
"Được ạ."
Thẩm Nam Thanh nhận lấy chìa khóa.
"Vật tư trong nhà vẫn còn nhiều, nếu như... Nó không đến, em cứ lấy mà dùng nhé."
"Vâng, cảm ơn chị Trương."
Thẩm Nam Thanh cũng có chút rưng rưng, cô cũng không nỡ với hai mẹ con đã nhiều lần giúp đỡ mình, hơn nữa lần này đi có lẽ khó có ngày gặp lại.
Vật tư nhanh chóng được đóng gói xong, Thẩm Nam Thanh đứng trong hành lang tiễn họ rời đi.
Mẹ con Trương Lam Tâm đã rời đi, tầng mười hai trở nên yên tĩnh lạ thường.
Thẩm Nam Thanh quay về phòng 1203, từ cửa sổ nhìn xuống hai chiếc xe việt dã đang đợi dưới lầu, cuối cùng xe việt dã cũng chạy đi.
Trong lúc ngẩn ngơ, một vệt màu đỏ lướt qua trước mắt, Thẩm Nam Thanh ngẩng đầu nhìn lên trời.
Là tuyết! Tuyết màu đỏ đang rơi trên bầu trời.
Ngày 11 tháng 9 năm 2033, trời đổ tuyết đỏ, sắc đỏ bay lượn khắp nơi, trông vừa lãng mạn vừa kỳ dị.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)