“Tiểu Mạn......”
Người trong điện thoại dường như không ngờ rằng cô lại bắt máy nhanh như vậy, dù sao con dâu của bà luôn luôn không vui.
Nên giọng nói của bà vô cùng thận trọng.
Bức tường phòng tuyến trong lòng Chu Sở Sở lại một lần nữa sụp đổ.
Đã lâu rồi cô mới nghe thấy giọng nói của mẹ chồng Lưu Cúc Lan.
Đã năm năm rồi.
Để bảo vệ Lâm Lâm, mẹ chồng cô đã tình nguyện dụ lũ thây ma đi, không bao giờ quay trở lại nữa.
"Mẹ......"
Gọi một tiếng "mẹ" bằng tất cả sự chân thành từ tận đáy lòng.
Lưu Cúc Lan quả thực coi cô như con gái ruột của mình, không, còn thân thiết hơn cả con gái ruột của mình.
Bà cũng vô cùng khoan dung với tính khí thất thường của cô.
Bà là một bà mẹ chồng thần tiên.
Thế nhưng, quãng thời gian trước kia cô lại hồ đồ đến mức coi thường, lạnh nhạt với bà. Nghĩ đến đây, Chu Sở Sở hối hận đến mức chỉ muốn tự tát mình hai cái. Bản thân cô lúc ấy thật quá đỗi tồi tệ!
Người ở đầu bên kia điện thoại lập tức sửng sốt.
"Tiểu Mạn, con làm sao vậy? Bé ngoan, đừng buồn, lát nữa mẹ sẽ dạy cho tiểu tử thúi kia một bài học!"
Mẹ chồng bật loa ngoài, cha chồng cũng đứng bên lề nghe lén giật lấy điện thoại.
Người thì gấp gáp nhưng âm thanh cũng rất ôn nhu.
“Mạn nhi, con đừng suy nghĩ nhiều, cha và mẹ con...... Không muốn để cho con phiền lòng.”
Tiếp theo âm thanh lại trở nên nghiêm túc.
“Cái thằng ranh con đó dám ức hiếp con, cha sẽ quay lại dùng thắt lưng quất nó!”
Trái tim Chu Sở Sở hoàn toàn tan chảy. Cảm giác được trân trọng, được cẩn thận nâng niu và bảo bọc hóa ra ấm áp đến nhường này. Kể từ ngày cha mẹ chồng rời đi, chưa từng có ai đối xử với cô dịu dàng đến thế.
“Cha......”
Cô nghẹn ngào gọi, nước mắt không ngừng rơi xuống.
"Này... này Mạn Nhi, đừng khóc, đừng khóc, ôi, đừng khóc!"
Lồng ngực Chu Sở Sở thắt lại, tiếng khóc càng lúc càng dữ dội hơn.
Đứa con, hai đứa con của cô… Những tiếng hét ngọt ngào như vậy là sự cứu rỗi duy nhất của cô trong những ngày cô bị hành hạ đến hôn mê.
Dù trước đây cô đã làm quá nhiều chuyện quá đáng nhưng hai đứa trẻ vẫn chọn cách tha thứ và an ủi cô khi cô khóc!
Kiếp trước, sau trận cãi vã lớn này, cô đã uy hiếp cha mẹ chồng đưa hai đứa con về quê.
Sau đó, tận thế buông xuống.
Nóng bức đến, nhiệt độ ngoài trời lên tới 58 độ, phương tiện trực tiếp bị hư hỏng do tiếp xúc với nhiệt độ cao, giao thông tê liệt.
Dù sau này cô có muốn đón con cũng không thể vì khoảng cách quá xa.
Thẳng đến 5 năm sau tận thế, bọn họ vì áp chế cô, đem hai đứa bé tới...
Nghĩ đến những điều đó, cô cảm thấy rất đau đớn.
Cả đời này, cô sẽ không bao giờ cho phép con mình rời xa mình.
Cô muốn bù đắp cho hai đứa bé.
"Mẹ, cha, Hạo Hạo, Hi Hi, mẹ không sao đâu. Mẹ chỉ là nhớ các con thôi."
“Ngày mai về là được rồi.”
Hai đứa nhỏ reo lên.
"Ồ, tuyệt vời! Ngày mai chúng ta sẽ quay lại!”
"Mẹ ơi, con nhớ mẹ nhiều lắm!"
Cha mẹ chồng cũng vội vàng nói: “Về, ngày mai chúng ta sẽ về.”
Chu Sở Sở cầm điện thoại, nặng nề co mũi lại.
"Cha mẹ... Con xin lỗi, trước đây luôn là lỗi của con."
Lời xin lỗi này đã đè nặng trong lòng cô rất nhiều năm, rất nhiều năm…
Cha mẹ chồng lập tức cuống cuồng, vội vàng nói:
“Mạn nhi, con không sai, ngàn sai vạn sai, cũng là tiểu tử thúi kia sai!”
Chu Sở Sở vừa khóc vừa cười.
Tần Trạch Uyên có lỗi gì đâu, đều là cô sai, là cô có lỗi với anh ấy!
Chu Sở Sở nói vài câu với cha mẹ chồng và các con, sau đó mới miễn cưỡng cúp điện thoại. Sức sống và sự phấn khởi trong lòng dần lắng xuống, nhường chỗ cho sự tỉnh táo.
Một tháng nữa, một lỗ đen đi lang thang vào hệ mặt trời, sau đó phát nổ khiến vật chất tối lan rộng, tác động đến tất cả các hành tinh trong hệ mặt trời.
Rồi tận thế đến, cái nóng gay gắt, cái lạnh dữ dội, động đất, sóng thần, động vật đột biến, zombie…
Hết đợt này đến đợt khác, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc cho đến khi cô chết.
Ở kiếp này, cô phải chuẩn bị trước vật tư, nghĩ trăm phương ngàn kế sống sót.
Không chỉ riêng bản thân cô, mà toàn bộ các thành viên trong gia đình đều phải bình an vô sự bước qua tận thế!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)