Tôn Khải Hiên không đến một mình mà kéo theo cả gia đình hắn ta đến để chiếm đoạt.
Tần Trạch Uyên khi đó nổi giận lôi đình, chỉ trích một nhà bọn chúng là loài lòng lang dạ thú, thế nhưng hai ông bà già nhà họ Tôn lại trơ trẽn quỳ rạp dưới đất để cầu xin cô.
Cũng vì chuyện này mà cô và Tần Trạch Uyên cãi nhau một trận lớn, từ đó lạnh nhạt phân phòng ngủ riêng.
Trước mạt thế, vì làm việc quá sức mà cơ thể Tần Trạch Uyên đã suy nhược cực độ, thêm trận sốt cao kéo dài khiến sức khỏe anh tồi tệ đi trông thấy.
Và chính vào đêm định mệnh ấy, một tiếng động trầm đục vang lên – anh ngã từ tầng hai xuống.
Mọi thảm kịch cũng bắt đầu từ khoảnh khắc đó.
Nguyên nhân khiến anh ngã lầu... hoàn toàn là do bị Tôn Khải Hiên đẩy xuống!
Và sau đó... sau đó nữa...
Cô không dám nghĩ tiếp nữa, nếu cứ tiếp tục hồi tưởng, cô sợ mình sẽ phát điên mất!
Chu Sở Sở siết chặt đôi bàn tay đến mức móng tay cào rách cả lớp lụa trải giường.
Một luồng ánh sáng kỳ lạ chợt lóe lên trong cơ thể cô.
Phải mất một lúc lâu, khóe môi cô mới nhếch lên thành một nụ cười vừa tuyệt mỹ lại vừa lạnh lẽo, khát máu tựa như Tu La vừa trỗi dậy.
Thêm một giây nhìn thấy cái tên này cũng đủ khiến cô buồn nôn, thế là cô quyết định chặn ngay lập tức.
Reng reng reng!
Điện thoại lại reo lên.
Vẫn là hắn ta!
Đúng là âm hồn bất tán!
Chặn, tiếp tục chặn thêm lần nữa!
Rồi đi ngủ.
Cả đêm hôm ấy, Chu Sở Sở không có được một giấc ngủ trọn vẹn vì những ký ức kinh hoàng cứ luẩn quẩn quấy phá.
Trong cơn mơ, cô thấy lại cảnh gia đình họ Tôn chuyển vào biệt thự của mình – đúng là kiểu tu hú chiếm tổ, đảo khách thành chủ.
Ban đầu, chúng ăn uống trên mồ hôi công sức của cô, nhưng dần dần lại quay sang ném cho cô và chồng những thứ đồ ăn thừa thãi, hôi thối.
Chúng bắt cô phải làm ô sin giặt giũ phục vụ cả nhà chúng, hễ không vừa mắt là mắng mỏ, đánh đập.
Tần Trạch Uyên dù bệnh tật vẫn cố gắng phản kháng, tìm cách đuổi cổ bọn chúng đi, nhưng cơ thể anh lúc đó đã tàn tạ đến cực điểm.
Lại thêm việc bị ép ăn đồ ôi thiu thiếu dưỡng chất, một người đàn ông cao lớn vạm vỡ ấy đã gầy trơ xương.
Đỉnh điểm là việc bị Tôn Khải Hiên đẩy ngã từ trên lầu xuống gãy cả đôi chân, không được cứu chữa kịp thời lại còn bị chúng liên tục tra tấn, đánh đập đến mức máu me khắp người, gương mặt tuấn tú hốc hác, làn da hủy hoại hoàn toàn.
Hận!
Đáng hận!
Cô hận chúng thấu xương, nhưng càng hận chính bản thân mình vì đã từng quá mức mù quáng!
Kiếp này, cô tuyệt đối sẽ không bao giờ dẫm lên vết xe đổ đó nữa. Cô sẽ khiến từng kẻ một phải trả giá đắt!
Vì ngủ không ngon giấc nên sáu giờ sáng cô đã tỉnh dậy.
Điện thoại lúc này đã có tin nhắn từ bố mẹ chồng gửi tới:
– "Nhà có chút việc đột xuất, chiều nay khoảng 4 giờ bố mẹ sẽ về đến nhà."
– "Vâng ạ, vậy bố mẹ cứ thong thả thu xếp, trên đường đi chú ý an toàn nhé."
Trả lời tin nhắn xong, tranh thủ lúc bọn trẻ chưa về nhà, cô quyết định lái xe ra ngoài để tiếp tục càn quét, thu gom thêm vật tư lấp đầy không gian trữ đồ. Chẳng ai biết mạt thế sẽ kéo dài bao lâu, càng có nhiều thứ chuẩn bị kỹ càng ở mọi khía cạnh thì tỷ lệ sống sót càng cao.
Thời gian bây giờ quý hơn vàng, một giây cũng không thể lãng phí.
Chu Sở Sở định ra lấy xe, nhưng vừa bước ra đến cửa thì tình cờ chạm mặt bà lão họ La đang đứng ngó ngoáy nhìn vào trong.
Nhìn thấy Chu Sở Sở với sắc mặt lạnh tanh bước ra, đôi mắt tam giác của bà ta liền trợn ngược lên, gò má cao chót vót trông vô cùng cay nghiệt, ác độc.
Bà ta bĩu môi, cất giọng âm dương quái khí:
"Đúng là hoa lài cắm bãi phân trâu! Cái sân biệt thự đẹp đẽ thế này mà lại để cho cô trồng toàn mấy thứ rau cỏ hèn mọn, buồn cười thật đấy!"
"Đường đường là một phu nhân hào môn mà chẳng biết điều gì cả, thảo nào ngày nào cũng nghe tiếng cô cãi nhau với chồng!"
Bà lão họ La này thực chất không phải cư dân chính thức trong khu này. Cô con gái của bà ta là "tiểu tam" được một gã đại gia có vợ bao nuôi trong khu, tiện tay đưa mẹ đẻ vào ở ké.
Con mụ già này nổi tiếng nhiều chuyện, hở ra là đi hóng hớt khắp nơi. Không biết từ đâu mụ ta moi được thông tin về tài sản nhà cô, suốt ngày mặt dày đưa con gái sang đây dòm ngó, đòi hỏi.
Cũng may mẹ chồng cô – bà Lưu Cúc Lan – là người cứng rắn, chẳng nể nang gì, lần nào cũng gọi bảo vệ đến đuổi cổ mẹ con chúng ra ngoài.
Nhưng cái mặt của bà ta thì dày vô đối, cứ dăm ba bữa lại lảng vảng đến đây, hễ khu nhà có chút động tĩnh gì là không bao giờ vắng mặt mụ ta.
Căn biệt thự của cô nằm ở tận cùng khu dân cư, đi bộ ra đến cổng cũng phải mất nửa tiếng.
Kiếp trước, dù Chu Sở Sở có đanh đá, gai góc với Tần Trạch Uyên bao nhiêu thì lại luôn nhẫn nhịn, tỏ ra hiền lành với mấy kẻ lớn tuổi này, chưa từng dám nói một lời khó nghe.
Nhưng rốt cuộc sự nhún nhường ấy mang lại cái gì? Có những kẻ lúc trẻ đã chẳng ra gì, khi về già lại càng biến thành thứ rác rưởi không hơn không kém.
Sống lại một đời này, cô tuyệt đối không thèm nhượng bộ hay nhẫn nhịn một ai nữa!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)