Mảnh vỡ ký ức càng ùa về dồn dập, sắc mặt Tần Trạch Uyên càng lúc càng lạnh lẽo. Sát khí cuồn cuộn bao trùm quanh người anh, tàn nhẫn và dọa người đến tột cùng.
"Chu Sở Sở, sao em dám làm vậy?"
Những khung cảnh hiện lên trong tâm trí thực sự quá đỗi hoang đường, nhưng bản năng mách bảo anh rằng với tính cách của cô, cô hoàn toàn có thể nhẫn tâm đến mức đó. Khi hình dung lại từng phân cảnh bi thảm kia, anh không tài nào đè nén nổi cơn bạo động đang cuộn trào từ sâu trong đáy lòng!
Kẻ mà anh dốc lòng yêu thương nhất lại ra tay sát hại anh. Nỗi uất hận dâng trào khiến anh chỉ muốn phân thây kẻ thù thành nghìn mảnh! Dù đó là điều chưa từng xảy ra ở hiện tại, nhưng cảm giác đau đớn như xé gan xé ruột lại chân thực đến mức lan tới từng tứ chi, xương cốt.
Anh ngồi lặng im trong bóng tối, tỏa ra luồng khí tức đáng sợ chẳng khác nào ma quỷ. May mà nhân viên công ty lúc này đã tan làm, bằng không dáng vẻ này của anh chắc chắn sẽ khiến họ khiếp sợ đến mất mật.
Thế nhưng, Tần Trạch Uyên nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh vốn có.
Vậy mà cô vẫn chán ghét anh, cấm anh chạm vào người, coi anh chẳng khác nào loài thú dữ. Nếu những cảnh tượng kia là sự thật, vậy thì khi tận thế giáng xuống, dù anh có liều mạng bảo vệ cô thì kết cục nhận lại cũng chỉ là sự phản bội tàn nhẫn. Nếu đã vậy, anh sẽ chỉ bảo vệ bố mẹ và các con sống sót qua thời mạt thế.
Đinh!
[Vợ đã gửi một tin nhắn.]
Tần Trạch Uyên nhếch môi nở nụ cười giễu cợt. Nhắn tin đòi ly hôn sao? Nếu đúng vậy, anh hứa sẽ gật đầu ngay lập tức, soạn sẵn đơn ly hôn ép cô ký tên rồi đuổi đi cho sạch mắt.
Nhưng khi mở màn hình ra, dòng chữ hiện lên lại là:
"Chồng ơi, em sai rồi, anh đừng tức giận được không? Từ nay về sau em sẽ ngoan ngoãn nghe lời anh."
Tần Trạch Uyên ngơ ngác.
Người phụ nữ này lại đang giở trò gì nữa đây? Cô mà lại dùng giọng điệu ngọt ngào, nũng nịu này để nói chuyện với anh sao? Chẳng phải trước giờ cô chỉ biết trưng ra bộ mặt lạnh băng, hà khắc và liên tục hạch sách anh hay sao? Hay là cô lại đang mưu tính đòi hỏi điều gì từ anh?
Anh lạnh lùng nhìn chằm chằm điện thoại, không thèm đáp lại.
5 phút sau.
Đinh!
[Vợ đã gửi một tin nhắn.]
"Chồng ơi, công việc dù bận rộn anh cũng đừng để mình mệt quá nhé, nhớ chú ý nghỉ ngơi. Trời đất bao la, anh phải biết tự chăm sóc sức khỏe của mình thật tốt đấy."
Tần Trạch Uyên chau mày nhìn màn hình với ánh mắt kỳ quặc.
Bất thường, quá mức bất thường! Người phụ nữ này chắc chắn là uống nhầm thuốc rồi. Cô mà lại biết quan tâm đến anh sao? Rốt cuộc cô đang tính toán trò gì?
Anh mở WeChat, cố gắng tìm kiếm chút manh mối thì đập vào mắt là một loạt hình ảnh bán túi xách và quần áo cao cấp vừa được tải lên. Tất cả những món đồ hiệu đó đều do chính tay anh và bố mẹ mua tặng cô.
Anh im lặng, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo.
Thì ra là muốn gom tiền để chuẩn bị ly hôn đúng không? Cô thèm khát rời xa anh đến thế cơ à?
Được lắm, anh sẽ thành toàn cho cô!
Trong lòng Tần Trạch Uyên trào dâng một luồng tà khí đặc quánh, đôi mắt đỏ ngầu rực cháy nhưng chính anh cũng không hề nhận ra. Với nét mặt đóng băng, anh nhấn phím gửi đi một dòng tin nhắn:
"Là anh phá sản hay không nuôi nổi em nữa? Tại sao em lại đi bán quần áo trên WeChat?"
Anh tự hứa với lòng, nếu cô không cho anh một lời giải thích thỏa đáng, đây chắc chắn sẽ là dòng tin nhắn cuối cùng giữa hai người!
Đinh!
[Vợ đã gửi một tin nhắn.]
"Chồng ơi, em thật sự đang rất thiếu tiền."
Chưa kịp để cơn tức giận bùng nổ, tiếng chuông thông báo lại dồn dập vang lên:
"Anh có thể cho em xin ít tiền tiêu được không?"
"Chồng ơi, ngày mai anh về nhà nhé, em nhớ anh lắm."
"Cuộc sống của em không thể thiếu anh được."
"Em hứa từ nay về sau sẽ không bao giờ cãi nhau với anh nữa."
"Anh là cha của các con, em là mẹ của chúng. Chúng ta là một gia đình yêu thương nhau mà."
"Anh không cho em tiền cũng không sao đâu, em sẽ tự nghĩ cách xoay xở."
"Ngày mai dù anh có về hay không, em vẫn sẽ ở nhà đợi anh. Nếu anh không về, em sẽ đến tận công ty tìm anh!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



