Đạp Tuyết nhìn thấy động tĩnh bên ngoài cửa sổ liền xù lông, liên tục phát ra những tiếng khè khè đe dọa. Mạnh Thời Vãn cẩn thận kiểm tra lại, chắc chắn cửa buồng lái đã được khóa chặt rồi mới bế nó quay trở lại vào trong xe RV.
Chuyện đã đến nước này, cô đành lấy nửa quả sầu riêng ra ăn để lấy lại bình tĩnh trước. Nhưng chỉ ăn không thì buồn chán quá, thế là Mạnh Thời Vãn bật màn hình lên tìm một chương trình tạp kỹ hài hước để xem, tự nhủ ngã ở đâu thì cứ nằm tạm ở đó ngủ một giấc rồi tính tiếp.
Dù sao đám thây ma ngoài kia cũng chẳng thể nào công phá được lớp vỏ của chiếc xe RV. Đạp Tuyết ngồi thù lù trên sô pha, ngó đám quái vật gớm ghiếc bên ngoài, rồi lại quay sang nhìn đồ con sen đang say sưa ăn món có mùi thối hoắc bên cạnh mà nặng nề thở dài một hơi, rốt cuộc cuộc sống này quá khó khăn khiến mèo cũng phải sầu não.
Sau khi xe RV dừng hẳn và động cơ tắt lịm, mọi tiếng động đều biến mất khiến bầy thây ma vừa kéo đến bỗng chốc mất đi mục tiêu, đành chen chúc xoay mòng mòng tại chỗ. Tuy vậy, chúng vẫn không chịu rời đi mà tiếp tục bao vây chặt kín xung quanh chiếc xe không lọt một khe hở.
Mạnh Thời Vãn vươn tay kéo cửa sổ hé ra một khe nhỏ, mùi hương của máu thịt tươi sống lập tức bay ra ngoài, thành công kích thích đám thây ma đang đi loanh quanh trở nên điên cuồng thêm lần nữa. Đám thây ma xung quanh cố gắng leo lên xe, nhưng vì lớp vỏ kim loại bên ngoài quá nhẵn nhụi nên trượt xuống, để lại vô số âm thanh móng tay cào xé kim loại chói tai.
Những con thây ma ở xa hơn ra sức chen lấn, cái đầu này nối tiếp cái đầu kia lấp đầy đường phố, liên tục phát ra những tiếng gầm gừ nôn nóng. Mạnh Thời Vãn thong thả tăng âm lượng tivi lên một chút, thành công lấn át hoàn toàn những âm thanh ồn ào đáng sợ bên ngoài.
Sự xáo động dữ dội của bầy thây ma đã thu hút sự chú ý của những người sống sót đang trốn trong khu chợ nông sản. Từ tầng sáu của một tòa nhà gần đó, một người đàn ông lén lút thò đầu ra ngoài quan sát tình hình, rồi lại rụt cổ vào trong chớp nhoáng.
Đỗ Tử Đào run rẩy ngồi bệt xuống sàn, cất giọng thì thào: “Bầy thây ma đang ùa hết về phía mặt đường, không biết bên đó đã xảy ra chuyện gì nữa.” Vài người khác trong phòng đều hoảng sợ tột độ, bước đi rón rén, đến thở cũng không dám phát ra tiếng động.
Mẹ hắn cất giọng lo lắng: “Vừa rồi mẹ hình như có nghe thấy tiếng xe cộ chạy qua, nhưng thời điểm này làm sao còn ai dám bén mảng tới đây chứ?” Vợ hắn cau mày suy đoán: “Lúc trước em có đọc tin trên mạng, nói rằng nhà nước đã thành lập đội cứu hộ để nỗ lực tìm kiếm những người sống sót, liệu có phải là họ đã đến rồi không?”
Bố hắn lặng lẽ châm một điếu thuốc, thở dài não nề: “Với tình cảnh hỗn loạn ở chỗ chúng ta hiện tại, đội cứu hộ có đến thì e rằng cũng phải bỏ mạng tại đây thôi, khó lắm.”
Trước khi đại dịch thây ma bùng phát, nơi này từng tổ chức một phiên chợ lớn, thậm chí người ta còn rước cả đoàn hát về biểu diễn. Lại đúng ngay dịp vừa gặt lúa mì xong, nông dân ở các vùng ngoại ô được rảnh rỗi nên đều đổ dồn về đây để mua sắm nông cụ, phụ tùng máy móc và các loại hạt giống. Nhờ danh tiếng vang xa của khu chợ mà lượng khách vãng lai ghé qua mỗi ngày đều cực kỳ đông đúc.
Dòng người đi trẩy hội cứ nối đuôi nhau san sát, đi dạo trên phố mà lơ đễnh một chút là sẽ va trúng người khác ngay lập tức. Nhà bọn họ vốn mở một tiệm bán nông cụ ở tầng trệt, lúc đó bố hắn còn hí hửng vạch ra kế hoạch mượn đợt chợ phiên náo nhiệt này để kiếm một khoản tiền lớn. Nào ngờ chuyện làm ăn chưa kịp đơm hoa kết trái thì đại dịch thây ma đã ập xuống.
Trùng hợp thay hôm đó vợ chồng Đỗ Tử Đào được nghỉ phép nên đã tạt qua khu chợ để chung vui. Mẹ hắn tất bật chuẩn bị cơm nước trên lầu, thành ra chỉ có một mình bố hắn trông coi tiệm ở dưới nhà. Đúng mười hai giờ trưa, một vị khách đang thong thả lựa đồ bỗng dưng cứng đờ cơ thể, cái đầu vặn vẹo với khuôn mặt nhe nanh múa vuốt lao thẳng về phía ông.
bố hắn cứ tưởng đối phương phát bệnh dại nên sợ hãi vứt bỏ mọi thứ, co giò bỏ chạy thục mạng lên lầu. Ông định bụng gọi điện cho bảo vệ đến kiểm tra, nhưng chưa kịp làm gì thì đã thấy Đỗ Tử Đào từ trên lầu hoảng hốt chạy xuống, vẻ mặt kinh hoàng hét lên: “Bố, chạy mau về nhà đi, nhanh lên!” Nghe vậy, ông chẳng màng suy nghĩ nhiều mà cắm cổ chạy theo con trai, vừa vào đến nhà là Đỗ Tử Đào đã khóa trái cửa rồi đẩy tủ đồ chặn chặt lại, nhọc nhằn thở dốc.
Bố hắn vẫn không ngừng lầm bầm: “Dưới tiệm có khách bị phát bệnh dại, bố phải gọi bảo vệ xuống đó ngó qua mới được, nhỡ kẻ gian thừa cơ lúc bố không có mặt lẻn vào ăn cắp đồ thì khổ.” Con dâu ông nghe thế liền run rẩy đáp lời: “Bố ơi, không phải bệnh dại đâu, bố ra ngoài nhìn thử xem.” Tuy bố hắn cau mày khó hiểu vì sao bọn họ lại có vẻ mặt hoảng sợ như gặp ma, nhưng ông vẫn bước đến bên cửa sổ ngó xuống, để rồi chứng kiến một cảnh tượng cả đời này ông cũng không thể nào quên.
Dưới con phố tấp nập người qua lại giờ đây đã biến thành một lò mổ đẫm máu. Ông trơ mắt nhìn một đứa trẻ điên cuồng ngoạm lấy tay mẹ ruột, để rồi người phụ nữ ấy nhanh chóng vẹo cổ đi, hung tợn nhào vào cấu xé những người đứng cạnh và cắn đứt một mảng thịt trên cánh tay họ. Kẻ bị cắn chỉ kịp thét lên những tiếng kinh hãi thấu tận trời xanh trước khi gục ngã, rồi lại lảo đảo đứng lên há miệng đi tìm nạn nhân tiếp theo.
Tiếng la hét thảm thiết cùng bước chân tháo chạy vang vọng khắp nơi, nhưng vì đám đông quá chen chúc nên chẳng một ai có thể thoát thân. Những người đàn ông cao to lực lưỡng đè chặt phụ nữ nhỏ bé xuống đất để gặm nhấm, trong khi một vài kẻ mất trí khác lại xúm vào xé xác một người yếu thế thành những mảnh thịt vụn nát.
Tàn khốc hơn, ông còn thấy một đứa bé vô tội bị một người đàn bà tàn nhẫn cắn đứt cả mảng thịt trên mặt, ả nhai ngấu nghiến vài cái rồi nuốt ực xuống bụng. Khắp đường phố chỉ còn lại tiếng gào khóc ai oán cùng mùi máu tanh nồng nặc bủa vây khiến bố hắn chết sững hồi lâu, lắp bắp thốt lên: “Chuyện… chuyện quái gì đang xảy ra thế này?”
Đỗ Tử Đào khàn giọng đáp lời: “Là thây ma đấy bố ạ, con cứ nghĩ loài quái vật này chỉ tồn tại trong tiểu thuyết thôi, không ngờ đại dịch thây ma lại có thật.” Nửa giờ sau, bầu không khí ồn ào trên mặt phố dần chìm vào tĩnh lặng, những kẻ may mắn trốn thoát đều đã yên vị, còn những ai không kịp trốn chạy giờ đây đều biến thành những cái xác không hồn đi vất vưởng khắp nơi.
Gia đình bọn họ coi như đã nhận được sự ưu ái của tử thần khi tất cả đều bảo toàn được mạng sống. Mẹ hắn liên tục chắp tay cầu nguyện: “Hi vọng đội cứu hộ đã đến thật rồi, mong họ sẽ đưa chúng ta rời khỏi nơi quỷ quái này, ở đây đáng sợ quá.”
Nếu không bật điều hòa, không gian trong xe RV chắc chắn sẽ nóng bức chẳng khác nào một chiếc lồng hấp khổng lồ. Thế nhưng nếu để điều hòa chạy hết công suất suốt hai mươi bốn giờ thì hệ thống năng lượng mặt trời trên nóc xe tuyệt đối không thể gánh vác nổi. Lúc đó cô buộc phải viện đến máy phát điện bằng xăng, ngặt nỗi bình xăng quá bé, lượng nhiên liệu cỏn con ấy căn bản chẳng trụ được vài ngày.
Con đường sống sót duy nhất của cô lúc này chính là phải tự mình mở một đường máu lao ra ngoài. Xung quanh chiếc xe RV đang bị hơn ngàn con thây ma bao vây, xe chẳng thể lăn bánh nổi mà cô cũng chẳng dại gì vác dao đi chém từng con một. Phải làm thế nào để phá vỡ vòng vây đã trở thành vấn đề hóc búa nhất vào thời điểm hiện tại.
Đổi lại là người khác lâm vào hoàn cảnh tuyệt vọng này, chắc chắn bọn họ đã sớm sợ hãi đến mức ba hồn bảy vía bay đi mất. Nhưng cô nào phải người tầm thường? Cô chính là Mạnh Thời Vãn, người đã sống sót vượt qua tận ba năm trời ròng rã trong thời tận thế và xuyên không trở về.
“Tiểu Trí, bật điều hòa lên, chỉnh nhiệt độ xuống mười độ cho tôi.” Mạnh Thời Vãn ra lệnh.
[Vâng thưa chủ nhân, điều hòa đã được bật lên.]
Ngay lập tức, cánh quạt điều hòa nằm cạnh máy hút mùi phía trên tủ bếp hé mở, mang theo những luồng gió buốt giá phả ra khiến nhiệt độ bên trong xe RV tụt dốc không phanh.
Mạnh Thời Vãn cẩn thận đóng kín cửa sổ, đồng thời rảo bước đi kiểm tra lại toàn bộ không gian trong xe một lượt để chắc chắn không còn chỗ hở nào. Sau đó cô vòng ra góc đuôi xe lôi ra một chiếc hộp kim loại to cỡ chai nước giặt, bên trong sóng sánh toàn là xăng. Đây là quà tặng kèm của xưởng xe, cô vẫn luôn vứt xó nó ở đó đến mức suýt thì quên mất.
Lục lọi thêm một lúc, cô lôi được một chiếc bật lửa kẹt dưới khe hở của tủ giày, rồi tiện tay cầm luôn chiếc điều khiển từ xa đi thẳng lên tầng hai. Đạp Tuyết vẫn trợn tròn đôi mắt to lấp lánh nhìn cô tất bật ngược xuôi, trong cái đầu nhỏ bé của nó hoàn toàn không hiểu con sen đang ấp ủ âm mưu gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

