“Con nhóc chết tiệt! Có tin ông đây tát cho hai cái không!” Men rượu xông lên đầu, Trương Bưu giơ tay định đánh người.
Đúng lúc ấy, một giọng nói vang lên phía sau hắn: “Bánh bao bán hết rồi. Nếu cô muốn thì ngày mai tôi để dành cho một ít.”
Một người phụ nữ gầy yếu bước nhanh tới, dù đã khuya thế này, ở ngay trong nhà mình mà cô ấy vẫn đeo khẩu trang, trên eo buộc tạp dề, tay còn dính đầy bột mì.
Cô ấy kéo Trương Bưu vào trong, không ngờ Trương Bưu lại quay đầu lại, bốp bốp bốp mấy cái tát liên tiếp giáng lên mặt cô ấy.
Khẩu trang bị đánh văng ra, lộ ra vết bầm tím nơi khóe miệng người phụ nữ.
“Ông đây cho mày ra ngoài à? Cút về bếp đi!!!”
Trương Bưu đúng như tên gọi, béo tốt lực lưỡng. Người phụ nữ thì rất gầy, chiều cao chỉ khoảng mét sáu, nhìn còn chưa tới bốn mươi lăm ký. Chỉ vài cái tát đã bị Trương Bưu đánh ngã xuống đất.
Cô ấy giơ tay che đầu theo phản xạ, trên mặt không hề có hoảng loạn, chỉ có sự tê dại. Đôi mắt người phụ nữ đen thẳm, tựa như nước chết.
Lê Qua bình tĩnh nhìn cảnh đó, nói một câu “Làm phiền rồi” rồi đóng cửa lại.
Cửa chống trộm không ngăn nổi tiếng chửi mắng và đánh đập, Lê Qua không vội rời đi, cô cảm nhận được một ánh mắt đang theo dõi mình, bèn quay đầu nhìn về mắt mèo của căn hộ đối diện.
Lê Qua bước tới, gõ cửa hai cái: “Ông Trần, vẫn còn sống chứ?”
Cửa chống trộm mở ra một khe nhỏ, ở giữa còn có một sợi xích bảo vệ. Bên trong tối om không bật đèn, một đôi mắt đục ngầu lộ ra từ khe cửa, giọng ông lão hơi chói tai: “Con nhỏ lỗ vốn nhà họ Lê đấy à? Sao mày lại quay về rồi?”
Nụ cười của Lê Qua không đổi: “Ông thích xem náo nhiệt nghe chuyện phiếm như vậy thì ra ngoài xem đi, trốn trong nhà làm gì? Tai già của ông cũng chẳng còn thính nữa.”
Ông Trần há miệng định chửi, nhưng rõ ràng có hơi kiêng dè Lê Qua. Ông ta hừ một tiếng: “Người sống thì có gì đáng xem? Chờ nhà bên cạnh chết người rồi tao ra xem. Biết đâu còn được ăn cỗ nữa, hề hề.”
Lê Qua giơ ngón cái: “Nhà đó chuyển tới đây từ khi nào vậy?”
Đôi con ngươi ông lão đảo liên tục, nhưng lại trả lời rất nhanh: “Chuyển tới không lâu sau khi ba mẹ mày chết. Còn mở quầy bán đồ ăn sáng ở đầu ngõ nữa. Con đàn bà kia chẳng ra gì. Nghe nói mấy hôm trước bỏ trốn theo trai, sau đó bị chồng bắt về~”
“Đánh hay lắm. Loại đàn bà lẳng lơ như vậy đáng bị dìm lồng heo! Lột sạch quần áo rồi kéo đi diễu phố...”
Ông Trần lải nhải liên hồi, ra sức cổ vũ Trương Bưu.
Lê Qua ồ một tiếng, đổi chủ đề: “Ông định chết lúc nào thế? Tôi cũng muốn đi ăn cỗ.”
Mắt ông Trần lập tức trợn tròn, liên tục mắng mấy tiếng cút cút cút rồi đóng sầm cửa lại.
Lê Qua nhún vai, ông Trần này đúng là sống dai thật, đã chín mươi tuổi rồi, là một lão già phong kiến còn thở.
Dù sao kiếp trước cô cũng không được ăn cỗ của ông ta, không biết kiếp này có cơ hội hay không.
Tiếng đập phá từ nhà họ Trương vẫn tiếp tục vang lên, Lê Qua gãi gãi lưng, nơi cột sống lại hơi ngứa. Cô tiếc nuối đi xuống lầu, nhưng tới chỗ ngoặt cầu thang thì dừng lại, không đi tiếp nữa mà nhìn về một góc tối nào đó trong khu chung cư.
Ưu điểm duy nhất của khu nhà cũ này là tối đen như mực, đèn đường hỏng chẳng ai sửa, ổng lão bảo vệ ở cổng cũng ngủ từ sớm, cổng lớn mở toang, mèo chó ra vào chẳng hề bị cản trở.
Tiếng đập phá của nhà họ Trương kéo dài thêm nửa tiếng mới ngừng. Số hộ dân trong khu vốn cũng không nhiều, đến ba giờ sáng, hầu như tất cả đều đã tắt đèn.
Một bóng người trèo qua hàng rào sắt, lén lút mò tới cửa kính nối giữa phòng khách với khu vườn. Hắn duỗi tay xoay thử, không ngờ cửa không khóa mà nhẹ nhàng mở ra ngay.
Người kia có hơi kinh ngạc, trong lòng không khỏi cười nhạo. Con gái thời nay ngay cả chút ý thức an toàn cũng không có.
Trong nhà tối om, người đàn ông rón rén bước vào, vừa bật đèn pin lên, một giọng nói lười biếng đã vang lên ngay phía sau: “Đến chậm thật đấy... Tôi đợi đến đói rồi.”
Người đàn ông giật nảy mình, đèn pin rơi xuống đất, chùm sáng chiếu thẳng vào một góc ghế sofa.
Chưa đợi hắn kịp quay đầu lại, sau gáy đã truyền tới cơn đau dữ dội, cả người rầm một tiếng ngã xuống đất.
Nữ sinh cấp ba mặc bộ đồ ngủ Gấu Dâu, nhìn gã đàn ông to xác đang nằm dưới đất rồi giơ cao cây búa kim loại lắp ráp lên: “Ngủ ngon nhé, Makka Pakka.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
