Mặc dù đầu óc hơi mơ hồ, Cố Tĩnh Vãn vẫn biết ý nghĩ này của mình thực sự táo bạo.
Người ta nói nên biết thời thế, thấy đủ thì dừng, nên cô lắc đầu: "Không có."
Miệng nói không, nhưng đôi mắt ấy rõ ràng đầy vẻ buồn bực, một sự không cam lòng vì yêu cầu không dám nói ra, dáng vẻ cắn môi đáng thương rõ ràng là muốn anh tiếp tục hỏi.
Tần Bác Lễ "ừm" một tiếng, thờ ơ rũ mắt nhìn điện thoại, ra lệnh cho những cô gái tối nay giữ kín miệng không được nói ra ngoài.
Tần gia tạm thời không can thiệp nhưng nếu anh làm việc lệch quỹ đạo, bên đó chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Mặc dù không thể quản được anh nhưng người trong lòng anh khó tránh khỏi bị ảnh hưởng.
Đợi khi xong việc, anh cúi đầu nhìn lại, Cố Tĩnh Vãn đang ngửa đầu nhìn anh chằm chằm, chuyên chú vô cùng. Dưới hàng mi dài cong vút, đôi mắt trong trẻo xinh đẹp, đen trắng rõ ràng, thấm đẫm hơi men, vừa mềm mại vừa ẩm ướt chỉ phản chiếu hình bóng một mình anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Cái con bé họ Phó kia cũng chả thân với Tần tiểu thư lắm mà cũng có đc sđt riêng của Tầnn Bác Lễ?? Nghe cứ sao sao

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)