Cố Tĩnh Vãn bị quát đến run rẩy, cơn đau nơi môi khiến thần kinh cô căng thẳng cực độ. Đôi mắt ươn ướt tràn nước, cô run run ôm lấy cổ Tần Bác Lễ, sợ hãi không dám ngẩng đầu nhìn, chỉ biết yếu ớt rúc người vào ngực anh, như muốn tìm chỗ trốn trong hõm vai ấm áp ấy.
Nhưng Tần Bác Lễ lại nâng cằm cô lên, buộc cô phải đối diện. Ánh mắt anh lạnh lẽo, bàn tay bóp lấy eo cô, ngón tay ấn mạnh, giọng nói trầm thấp khiến người ta rét run:
“Cố Tĩnh Vãn, em lấy gì dám.”
Chỉ bốn chữ, đã khiến vành mắt cô đỏ hoe.
Bị anh gọi thẳng họ tên, đáng sợ đến mức tim cô như ngừng đập.
“Là quên thật…”
Ngón tay lạnh lẽo của anh từ cằm trượt lên, dừng lại nơi khóe mắt đang ươn ướt. Giọng anh trầm xuống, áp lực nặng nề phủ kín không gian:
“…hay là đang cố tình giận dỗi với anh?”
Cố Tĩnh Vãn cắn môi, ấm ức đến nỗi chỉ biết cúi đầu im lặng.
Cô quả là có bản lĩnh - khiến anh phải tức đến mức này.
Tần Bác Lễ vốn tưởng Tần Tô Kỳ đã đủ khiến mình đau đầu, không ngờ người khiến anh nổi giận nhất lại là cô gái nhỏ trước mặt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)