Nhưng chỉ vỏn vẹn hai năm sau, Hà Vạn Huyền lại bị cuốn vào vụ án tham nhũng tại Hồ Châu.
Vụ án này chấn động triều đình bởi phạm vi liên lụy quá lớn, nhưng không biết vì sao sau cùng chính Tiêu Thích lại là người đứng ra thẩm tra.
Dưới tay hắn, mọi tội trạng của Hà Vạn Huyền đều được phơi bày. Cả phủ Đốc chủ, từ trên xuống dưới bảy mươi sáu mạng người, đều bị hắn giám trảm ngay tại Ngọ Môn.
Từ đó về sau, Tiêu Thích thay thế Hà Vạn Huyền, trở thành sủng thần được Hoàng đế Kiến An tín nhiệm nhất.
Hắn độc ác, nhẫn tâm, vô tình với cả người thân, danh tiếng tàn bạo truyền khắp thiên hạ.
Về sau, hắn tạo ra hàng loạt vụ án oan, hãm hại trung lương, khiến triều đình trở thành công cụ cho kẻ gian, đẩy sự xảo trá và phản trắc lên đến cực điểm. Hoàng đế Kiến An thậm chí còn phá lệ thăng chức cho hắn, quyền thế hiển hách đến mức ngay cả hoàng tử cũng khó sánh bằng.
Dân chúng Đại Sở, bề ngoài gọi hắn là "Đốc chủ đại nhân", nhưng sau lưng lại lén gọi là "Diêm vương sống". Chỉ cần nhắc đến tên hắn, trẻ nhỏ cũng nín khóc ngay lập tức.
Bùi Loan nhìn chằm chằm lên đỉnh màn, không hiểu vì sao nàng cứ luôn mơ thấy Tiêu Thích và đôi mắt u ám của hắn.
Đêm đó, khi Tiêu Thích dẫn người tiến vào phủ, nàng đã gần như kiệt sức, chỉ gắng gượng được một lúc rồi trút hơi thở cuối cùng. Khi ấy, dường như hắn và đám thân binh của Hoàng Thành Ty đã tìm đến tầng dưới của Giả Diệp Lâu...
Trời đã sáng rõ.
Bùi Loan thở dài một hơi, cố gắng xua đi hình ảnh đôi mắt quỷ mị ấy trong đầu. Nàng vừa định gọi Mộc Lan vào hầu hạ thì bất chợt nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập!
"Tiểu thư! Tiểu thư mau tỉnh dậy! Thạch Trúc đã trở về!"
Cơn buồn ngủ tan biến, Bùi Loan lập tức bật dậy.
Sau khi chỉnh trang y phục xong, nàng vội vàng bước ra ngoài thì thấy Thạch Trúc đang đứng đợi, trên người phủ đầy bụi đường.
Bùi Loan bước nhanh đến, hỏi dồn dập:
"Ca ca ta thế nào rồi?"
Sắc mặt Thạch Trúc đầy vẻ lo lắng, "Tiểu nhân đến muộn, thế tử đã xuất chinh. Khi tiểu nhân tìm thấy thế tử trong quân doanh, chàng đã bị thương nặng, tất cả là lỗi của tiểu nhân..."
Mộc Lan cùng mấy người hầu bên cạnh đều sững sờ, nhìn nàng như thể gặp ma vậy.
Bùi Loan không bận tâm đến điều đó, nàng tiếp tục hỏi, "Vết thương của ca ca thế nào? Giờ đang ở đâu?"
Thạch Trúc vội đáp, "Thương thế không nguy hiểm, hiện đang trên đường trở về. Nếu không có gì bất trắc, chỉ khoảng ba đến năm ngày nữa là có thể về đến kinh thành. Có quân y theo cùng chữa trị, xin tiểu thư yên tâm. Tiểu nhân sợ người lo lắng nên mới tức tốc về báo tin trước."
Dừng một chút, Thạch Trúc nói tiếp, "Thế tử vốn đã cận kề cái chết, nhưng may mắn được một ân nhân cứu giúp ngay trên chiến trường."
Bùi Loan giật mình, "Ý ngươi là, ca ca ta được người khác cứu sao?"
Nàng đã cẩn thận sắp xếp, vậy mà cuối cùng lại không phải người của nàng ra tay, mà là một người khác cứu ca ca!
Bùi Loan vội hỏi, "Người đó là ai?"
Nghe vậy, Thạch Trúc lắc đầu, "Thân phận người đó rất đặc biệt, thế tử không nói với tiểu nhân danh tính, chỉ bảo người này vô cùng dũng mãnh, là đại công thần trong trận bình loạn ở Thanh Châu lần này. Khi thế tử trở về, tiểu thư sẽ biết rõ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
