Nguyên Phu nhân đã gieo mầm nghi ngờ trong lòng, mãi đến tận khi trời tối mới rời đi.
Đợi suốt bảy ngày, vẫn không thấy Thạch Trúc trở về.
Bùi Loan càng chờ đợi càng sốt ruột, hận không thể mọc cánh mà bay ngay đến Thanh Châu. Thế nhưng trong bảy ngày này, nàng chỉ có thể tiếp tục dưỡng bệnh tại Lan Trạch Viện. Tống Gia Ngạn lại đến tìm nàng hai lần, nhưng đều bị Nguyên Phu nhân chặn lại ở bên ngoài.
Hôm nay vẫn không có tin tức gì. Đến tối, tâm trạng rối bời, nàng cũng mệt mỏi mà thiếp đi.
Vừa chìm vào giấc ngủ, màu máu đêm đó lại xâm chiếm giấc mộng của nàng.
Đại Sở lập quốc đã hơn trăm năm, Hoàng Thành Ty chính là tai mắt của hoàng đế, giám sát bách quan, điều tra mọi cơ quan trong triều, khiến cả thiên hạ phải e sợ.
Đao của Hoàng Thành Ty có thể chém cả thân vương, huống hồ gì một kẻ như Tống Gia Ngạn?
Nàng đứng trên lầu hai của Giả Diệp Lâu trong phủ Quảng An Hầu, tận mắt chứng kiến nơi này biến thành biển máu!
Xuyên qua màn đêm mịt mùng, trong mơ, cảnh tượng ở ngoại viện lại càng hiện lên rõ ràng hơn...
Những hộ vệ của phủ Quảng An Hầu chống cự quyết liệt, nhưng chỉ trong nháy mắt đã bị cấm vệ quân của Hoàng Thành Ty vung đao chặt đứt đầu. Những kẻ hầu trong phủ muốn bỏ trốn cũng bị mũi tên xuyên thẳng vào lưng.
Còn Tống Gia Ngạn, lúc này chẳng khác gì một con chó mất chủ, bị một người giẫm chặt dưới chân.
Người nọ đi đôi ủng đen thêu hình giao long, thắt lưng đeo đai tử kim, khoác trên mình chiếc trường bào màu đen có thêu hình rồng. Hắn có bờ vai rộng, cánh tay dài, khí thế bức người, chỉ đứng đó thôi cũng đã khiến kẻ khác không rét mà run.
Hắn giẫm lên Tống Gia Ngạn, tư thế như đạp nát một con kiến dưới chân. Chỉ cần hơi dùng lực, là có thể lấy mạng y ngay lập tức.
Đột nhiên, hắn quay đầu nhìn về phía nàng.
Đó là một đôi mắt phượng sâu thẳm, ánh lên màu mực trầm tối, đen như vực sâu không đáy, sáng đến kinh tâm động phách. Trong đôi mắt ấy, ẩn chứa sát khí lạnh lùng, toát ra vẻ tàn nhẫn, tựa như ánh sáng lóe lên từ một lưỡi dao sắp chém xuống.
Bùi Loan giật thót người, như thể vừa nhìn thấy quỷ dữ!
Khoảnh khắc tiếp theo, hắn nâng cao thanh đao trong tay, một nhát chém thẳng xuống, đầu của Tống Gia Ngạn lăn dài trên mặt đất!
Bùi Loan giật mình tỉnh dậy, cả người run lên.
Nàng thở dốc từng hơi một, trái tim vẫn còn đập thình thịch vì hoảng hốt.
Không phải lần đầu tiên nàng mơ thấy Tiêu Thích!
Từ khi trọng sinh đến nay đã hơn nửa tháng, cứ cách hai ba ngày nàng lại mơ thấy hắn một lần.
Tiêu Thích, vị Đốc chủ trẻ nhất trong lịch sử Hoàng Thành Ty, cũng là người đầu tiên đảm nhiệm chức vị này mà không phải hoạn quan.
Mười chín tuổi, hắn lấy danh nghĩa nghĩa tử của Đốc chủ Hà Vạn Huyền mà xuất hiện trong Hoàng Thành Ty, sau đó trở thành cánh tay đắc lực của Hà Vạn Huyền, cùng y gây ra vô số chuyện tàn ác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
