Tiếp đó, Quân Hoài Lang vẫn đến công trường mỗi ngày, vì công việc bận rộn nên y đã điều thêm tất cả Cẩm y vệ đáng sợ trước cửa.
Dù vậy thì mấy ngày nay cũng không ai dám đến gần phòng của y, ngay cả quan viên đến báo cáo công việc cũng run rẩy cả người.
Mọi người đều đồn, thì ra vị thế tử Vĩnh Ninh Công này không dễ tiếp xúc như vậy. Trước đây chỉ nghe nói Quảng Lăng vương hung tàn, nhưng không ngờ vị thế tử điện hạ này cũng không khá hơn chút nào.
Nghĩ lại thì cũng chỉ là một công tử bột bình thường, lại còn có thói ngang ngược của công tử thế gia. Ngày thường không có chuyện xảy ra thì chẳng sao, nhưng nếu ai dám chọc vào y, vậy y sẽ không nói đạo lý nữa.
Thế nên ai nấy đều thận trọng dè dặt, vì sợ sẽ lần nữa chọc vào y trong thời điểm mấu chốt này.
Quân Hoài Lang không hề để tâm.
Những thứ mà văn nhân coi trọng nhất đôi khi lại là những thứ ít giá trị nhất.
Ngược lại phụ thân y có đến tìm y một lần.
Vĩnh Ninh Công bước vào phòng của y, không nói gì nhiều, chỉ uống một tách trà với y.
Sau khi uống trà xong, Vĩnh Ninh Công nhẹ giọng nói "Chuyện này con làm rất tốt, hiện giờ con ở Kim Lăng rèn giũa lâu như vậy, đã trưởng thành rất nhiều."
Quân Hoài Lang nhìn ông.
Vĩnh Ninh Công tiếp tục nói "Chỉ là vi phụ không biết, chuyện này tốt hay là xấu nữa."
Quân Hoài Lang có chút khó hiểu "Phụ thân?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



