Quân Hoài Lang cố gắng đẩy nhưng không đẩy hắn ra được.
Y không khỏi khẽ thở dài một tiếng, sau đó giơ tay vỗ vỗ vai Tiết Yến.
Y cảm nhận được người đó ôm chặt y, hai người gần đến mức làm y có thể nghe thấy nhịp tim như trống của hắn.
Cánh tay hắn run rẩy, hơi thở cũng có chút run, ướt đẫm cả người. Rõ ràng một người cao to như vậy ôm chặt lấy mình, nhưng sao người chịu ấm ức cứ như là hắn vậy.
Như thể hung thần vừa rồi không phải là hắn ấy.
Dù Quân Hoài Lang đã hạ quyết tâm cắt đứt ý nghĩ về hắn, nhưng lúc này không khỏi mềm lòng, tuy muốn đẩy hắn ra mà tay lại như chẳng hề có sức.
"... được rồi." y nói "Không sao."
Ra khỏi thành không bao lâu, bánh xe trũng xuống hố trên đường, hộ vệ đi theo lại bận rộn đẩy xe. Khó khăn lắm mới có thể đi tiếp, Cẩm y vệ lại chạy đến nói đê vỡ ở thành Bắc làm ngập một nửa phía Bắc Kim Lăng.
Tiết Yến vừa nghĩ đã biết trong chuyện này có điều kỳ lạ.
Vỡ đê ngay lúc bọn họ không ở trong thành, dù Tiết Yến không hiểu công trình thủy lợi, nhưng hắn biết có thể tin tưởng Thẩm tri phủ. Trong đó, chắc chắn có người âm thầm động tay chân.
Nhưng Tiết Yến không quản được nhiều như vậy, trong đầu hắn chỉ còn lại Quân Hoài Lang.
Quân Hoài Lang đang ở thư viện, vừa khéo là cực Bắc của thành Kim Lăng. Sau khi vỡ đê, sẽ có lũ lụt, sẽ có dân tị nạn, họ không ở trong thành, chỉ có Quân Hoài Lang ở đó.
Không đợi Thẩm tri phủ và Vĩnh Ninh Công đưa ra đối sách, hắn lập tức xuống xe, dẫn các Cẩm y vệ phi nước đại trở về thành Kim Lăng.
Đường vô cùng khó đi, nhưng hắn không hề giảm tốc độ, Cẩm y vệ có kỹ năng cưỡi ngựa siêu việt cũng đã hai lần vấp chân ngựa ngã xuống đường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)