Đương nhiên, Thẩm Lưu Phong chưa từng thấy trận thế như vậy.
Vừa rồi hắn chỉ tập trung nói chuyện với Quân Hoài Lang, nhất thời quên mất đây là xe của ai. Lúc này mới nhìn thấy công công cao ngạo quay người trước mặt, hắn mới đột nhiên chú ý tới hình dáng của chiếc xe này.
"Hả ...?" Quân Hoài Lang sửng sốt trước sự thay đổi đột ngột này.
Y không mấy thích cưỡi ngựa. Nếu đường gập ghềnh thế này, buổi chiều đến Dương Châu nhất định sẽ bị đau lưng, một hai ngày cũng chưa khỏi được.
Y chỉ đang mượn cớ lấy lệ với Thẩm Lưu Phong, nhưng y không ngờ Thẩm Lưu Phong lại đột ngột bỏ chạy.
Y ngạc nhiên quay lại, thấy Tiết Yến đang cúi đầu đọc sách, thậm chí không thèm ngước mắt lên.
Giả như vừa nhận ra ánh mắt của Quân Hoài Lang, Tiết Yến ngẩng đầu, liếc nhìn về phía cửa sổ bên cạnh.
"Đi rồi?" Tiết Yến hỏi.
Giống như hắn mới phát hiện Thẩm Lưu Phong đã đi xa.
Quân Hoài Lang gật đầu.
Thấy Tiết Yến xoa lông mày, hắn nói "Tiến Bảo không hiểu chuyện."
Giọng điệu của hắn khá chân thành, như thể hắn thật sự đang trách Tiến Bảo vì nói nhiều, ỷ thế hiếp người đuổi Thẩm Lưu Phong đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


