Tiến Bảo nhìn thôi cũng thấy chua giùm.
Hắn là người biết rõ nhất, ban đầu khi Tiết Yến rời cung xây vương phủ, trong phủ có một nha hoàn không mấy lanh lợi, bữa tối dâng lên cho Tiết Yến món canh cá nấu dưa chua. Lúc ấy, Tiết Yến vừa từ nha phủ trở về, mới ngửi thấy mùi chua, sắc mặt liền sa sầm.
Sau đó, nha hoàn kia không hề xuất hiện trong phủ Quảng Lăng vương lần nào nữa.
Mà bây giờ, chủ tử của hắn ăn cả một quả mơ xanh như vậy lại chẳng hề nhíu mày?
Tiến Bảo sốc ngây cả người, thấy Quân Hoài Lang cười rộ lên, thoáng chốc dường như đào hoa trong sân đang đua nhau khoe sắc thắm.
"Có tác dụng là được." Quân Hoài Lang cười nói "Ta chưa từng say sóng, nhưng cũng biết rất là khó chịu. Hôm nay vương gia còn uống rượu, hẳn là càng khó chịu hơn."
Quân Hoài Lang có thể nghe ra mấy phần ấm ức trong giọng điệu của hắn.
Nhìn lại Tiết Yến, tuy hắn ngả nghiêng ngồi đó, trên mặt không có biểu cảm gì, mày chau chặt lại làm hắn trông rất hung ác, nhưng nhìn kỹ hơn, hốc mắt hắn hơi ửng hồng, ánh mắt ngập ý say, có chút buồn bực.
Vừa nhìn đã biết, khó chịu vì say rượu.
Hắn ngước mắt nhìn Quân Hoài Lang, đôi mắt hổ phách nhạt màu ngậm nước ánh lên ý say, giống như một chú chó lớn bơ phờ ủ rũ, làm trái tim Quân Hoài lang bất giác mềm nhũn ra.
Giống như bị khều nhẹ một cái.
Y biết việc xã giao trên quan trường mệt như thế nào, huống chi là một người như không giỏi giao tiếp bằng lời nói như Tiết Yến.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


