Quân Hoài Lang không ngờ Quân Tiêu Ngô lại đưa y đến một dịch quán ngoài thành.
"Đến đây làm gì?" Quân Hoài Lang vừa xuống xe, tức thì bị cảnh tượng trước mắt làm ngạc nhiên. Y đứng ở cửa, khó hiểu hỏi.
Xung quanh đều là thường dân áo vải, trò chuyện cười đùa ồn ào. Có thương gia cho ngựa cho lừa uống nước ở bên đường, có người khuân vác bốc xếp hàng hóa, người đến người đi rất huyên náo.
Tuy y không phải loại công tử cả ngày không ra khỏi cửa, không dính khói lửa nhân gian, nhưng cũng chưa từng đến nơi đầy hương vị phố phường như vậy.
Quân Tiêu Ngô lại như cá gặp nước, cười toe toét đẩy y vào.
Quân Tiêu Ngô quen lối dẫn y lên lầu hai, tìm một vị trí bên cửa sổ ngồi xuống.
Dịch quán này không trang trí gì, toàn bộ là chất gỗ mộc mạc nhất, bàn ghế cũng là vật liệu gỗ thô sơ, nhưng được lau chùi sạch sẽ.
Hoàng hôn ngoài cửa sổ phảng phất chiếu vào, lan tỏa hương vị cổ xưa.
Hai người áo gấm hoa lệ, không nhiễm bụi trần, vừa ngồi xuống đã thu hút rất nhiều sự chú ý.
"Hai vị khách quan, muốn gọi gì ạ?" tiểu nhị trong quán nhanh nhẹn tiến lên, rót trà cho hai người.
"Hâm nóng một bình rượu vàng, thêm nửa cân thịt bò." Quân Tiêu Ngô nhấc chân gác lên ghế, quen thuộc nói "Làm thêm mấy món ngon sở trường của các ngươi, tiền thừa thưởng cho ngươi."
Vừa nói, hắn vừa đặt nén bạc lên bàn.
Tiểu nhị vừa nhìn liền biết khách lớn đến, ánh mắt mừng rỡ phát sáng, liên tục đáp lời nhận bạc rồi lui xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
