Sáng sớm 30 Tết, trong viện cung Minh Loan đốt pháo.
Trịnh Quảng Đức mang theo vài tiểu thái giám chạy tới chạy lui bắn pháo trong tiền viện, Thục phi ngồi xem trên hành lang trước chính điện, trên đùi đắp thảm lông dày.
Thấy Thục phi bị chọc cười đến tâm tình vô cùng tốt, mấy tên thái giám lên tinh thần, tràng pháo nối tiếp nhau nổ tưng bừng; từ hừng đông, tiếng pháo chưa từng dứt.
Lốp bốp, một trận lại một trận, khắp nơi trải đầy mảnh vụn đỏ rực, chi chít che kín mặt tuyết.
Mới sáng sớm nhưng cung Minh Loan đã nhộn nhịp nhất cung cấm.
Bạch Cập đứng bên cạnh, châm cho Thục phi một tách trà nóng ấm người.
Tiểu cung nữ gần kề cười trêu ghẹo: "Ai cũng đều chờ đến tối 30 mới đốt pháo, chỉ có cung chúng ta nóng vội nhất thôi ạ."
Thục phi ngồi trên ghế phủ da hổ, ung dung yêu kiều mà khẽ hừ một tiếng: "Bổn cung muốn đốt khi nào thì đốt, cho dù có là ngày Tết, bổn cung muốn xem đốt pháo, ai dám ngăn cản ta?"
Mọi người xung quanh dĩ nhiên hưởng ứng nàng, thổi phồng đến mặt Thục phi tràn đầy vui mừng.
Không qua bao lâu, Quân Hoài Lang dẫn theo Quân Lệnh Hoan từ Đông trắc điện đi đến chỗ Thục phi.
Thục phi sai người bưng mâm điểm tâm ra cho bọn họ, lại gọi bọn họ ngồi sát bên, cùng nàng coi trò vui.
Quân Hoài Lang nghe vậy, lại nhìn thoáng qua Tây trắc điện.
Hôm nay cung Minh Loan giăng đèn kết hoa, bốn phía treo lụa đỏ và đèn lồng, tiền viện bao phủ bởi những mảnh vụn đỏ của pháo, không khí vô cùng náo nhiệt.
Ngược lại, Tây trắc điện vẫn đóng chặt cửa như cũ.
Y không biết rằng, bên trong Tây trắc điện lúc này chỉ có tĩnh mịch.
Cách cửa sổ đang khép kín, âm thanh pháo nổ bên ngoài mang máng truyền vào, nghe vừa rộn ràng lại hoan hỉ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


