Tiết Yến bỗng dưng mất hứng, Quân Hoài Lang không thể hiểu được.
Lấy số đo nửa chừng, cũng đang nói chuyện êm đẹp, hắn lại lạnh mặt, để y qua loa đo xong vòng eo, rồi hạ lệnh tiễn khách.
Quân Hoài Lang lần đầu hứng chịu vẻ mặt lạnh như tiền của Tiết Yến.
Y có chút không rõ, nhưng y vẫn luôn khéo hiểu lòng người, biết mỗi người đều có thời điểm tâm tình không tốt, nghĩ đo đạc chiều rộng vai và vòng eo cũng đã đủ, bèn thu dọn thước dây và giấy bút, rời đi Tây trắc điện.
Y biết, Tiết Yến đã trải qua rất nhiều chuyện, tâm tư lại sâu, có lẽ vừa rồi bỗng nhớ tới chuyện gì đó, tâm tình mới trở nên kém cỏi.
Tiếc rằng y còn có một việc chưa hỏi ra miệng.
Quân Hoài Lang vừa mở mắt, đã va vào đôi mắt màu hổ phách ở cự ly gần.
Mọi người đều sợ đến thất sắc, ngay cả Thanh Bình Đế cũng lui về sau một bước, Thục phi còn thét chói tai, suýt nữa ngất xỉu.
Chỉ có cặp mắt của Tiết Yến, thản nhiên và bình tĩnh, như một vùng đầm sâu.
Giống như, hết thảy đều nằm trong dự liệu của hắn, một chút cũng không ngoài ý muốn.
Quân Hoài Lang muốn hỏi hắn, có phải Tiết Yến đã sớm đoán được hay không, hoặc nói cách khác, đây vốn nằm trong kế hoạch của hắn.
Chẳng qua vừa nãy y không có cơ hội hỏi ra, bây giờ đi trên hành lang, bị gió đông giá buốt thổi qua, y cũng tỉnh táo lại, cảm thấy trước đó là mình nghĩ nhiều rồi.
Bên người Tiết Yến chỉ có thể sử dụng duy nhất Tiến Bảo, sao hắn có thể phát giác được ý đồ của Điểm Thúy, lại chuẩn bị như thế nào? Nếu không phải mình đã biết trước mà có biện pháp đối phó, ngày ấy Tiết Yến nhất định sẽ bị hàm oan.
Chỉ là kiếp trước, mình không nghe được tin tức của chuyện này trong cung mà thôi.
Nghĩ vậy, Quân Hoài Lang không khỏi nhìn thoáng qua đằng sau.
Cửa Tây trắc điện yên lặng nhắm chặt, không người ra vào.
Quân Hoài Lang xoay người, lập tức trở về Đông trắc điện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



